Lời tỏ tình trước Opéra Garnier à Paris

Opera1

- Em lạnh hả?
- Dạ không …
- Không lạnh sao người co rúm vậy?
- Dạ, đâu có đâu.
- Anh thân với em lắm cho nên em vui buồn đau yếu khoẻ mạnh gì anh cũng nhận ra hết á
- Em không có lạnh thật nhưng hình như áo anh có mùi lạ quá, em ngửi thấy …
- Bậy nè!
- Thật …

Opera2

 - Thôi, xích lại gần anh nói này cho nghe. Mùa thu đang thật sự trở về rồi đó. Mới sáng nay mây thật xanh, giờ thì trời chuyển mưa. Thời tiết thật bất thường! Mình nấp ở đây cho kín gió. Em bớt lạnh chút nào chưa?
- Có anh thì em không lạnh…
- Chúng ta hứa không rời xa nhau nghe?
- Dạ …
- Thương anh không?

Opera3

- Anh à …
- Gì em?
- Hình như có người đang chụp lén chúng ta …
- À há! Em cứ tỉnh bơ đi, biết đâu dung nhan anh và em sẽ được đăng báo trên mạng thì sao!

Opera4

- Thấy chưa, em nói có sai đâu. Thỉnh thoảng anh cũng cần thay đổi áo đó!
- Sao?
- Em thấy anh gãi luôn!  Bộ ngứa lắm hả?
- Chỗ giấu tiền của người ta, lâu lâu cũng phải xem lại ví chứ bộ!

Opera5

- Lần sao em mà còn nói năng lung tung nữa, bị phạt đó nhé!
- Khi không cái hôn người ta!

Trang  Thanh Trúc

RA MẮT SÁCH (tại Nam Cali)

Ra Mat Sach Tai  Nam Cali

Rất mong có dịp  gặp gỡ và làm quen với các Bạn trong ngày RA MẮT SÁCH

tại Nam Cali -  Chủ Nhật 27/12/2009  vào lúc 11 giờ trưa

Seafood Palace 1 – 11752 Beach blvd

Stanton, CA 90680

http://trangthanhtruc.com/w/

Đọc DON HỒ : TRĂNG VẪN TRÒN ĐÊM THÁNG TÁM

trung thu2  031009 trungthu3  031009

trung thu 031009 DonHo2

Không biết Tết Trung Thu với mọi người thì sao chứ trong trí của tôi Tết Trung Thu rất dễ thương, dễ thương lắm.

Tôi còn nhớ mồn một cái háo hức ngày xưa khi thấy ngoài chợ bắt đầu rực rỡ treo lên những chiếc lồng đèn cá chép, máy bay, con thỏ… Và cho đến khi được bố mẹ dắt đi mua, được nắm trên tay, tung tăng ôm cái lồng đèn về nhà, thì ôi nó mới sung sướng làm sao! Mà tôi hơi khó tính nhé, phải là lồng đèn giấy bóng kiếng đỏ rực rỡ, có quẹt màu lên với khung tre vót, lót khung bên trong mới chịu. Giấy bóng kiếng phải kéo cho thật căng. Bèo nhèo, nhăn nhăn là bị chê ngay. Cỡ lồng đèn xếp bằng giấy thì cho dù nó có lộng lẫy hay đẹp cách mấy vẫn không thể nào hấp dẫn tôi được.

Những năm còn ở bên Thái Lan, tôi không còn nhớ dân Thái có đón  Trung Thu hay không, nhưng rằm tháng tám về là mẹ tôi thể nào cũng ráng kiếm đâu đó được mấy cái đèn cho anh chị em chúng tôi rước đi, hát vang cùng nhà. Cho tới khi về lại Sài gòn thì cái thú được rước đèn đi lòng vòng với bạn bè, xóm trên qua xóm dưới, nó vui vô cùng tận.

Ngay từ buổi trưa Trung Thu là chúng tôi đã tự giác đi tắm rửa thật sớm, đầu tóc chải láng o. Ăn cơm cũng giục ầm nhà lên phải ăn cho thật sớm, không lần khân như mọi ngày. Khi trời sửa soạn xâm xẩm tối, lúc tiếng con nít bắt đầu lao xao ngoài đường là chúng tôi nôn nóng lắm rồi, chỉ ngóng chờ cho bố mẹ bật đèn xanh là chúng tôi cắm ngay cây đèn cầy vào đèn rồi tung cửa nhào ra nhập đám. Đi một mình không được nhé, phải đi một nhóm với nhau, bố mẹ dặn!

Tôi đã không biết được cảm tưởng của những đứa bé trạc tuổi mà bố mẹ không đủ sức sắm cho con một chiếc lồng đèn, vì may mắn thay gia đình chúng tôi thuộc loại trung lưu, tương đối cũng không quá túng bấn trong lúc ấy. Một lần đã đọc ở đâu đó câu chuyện của người cha già yếu, bịnh hoạn đạp xích lô. Thương con, ráng hết sức tàn đạp thêm một cuốc xe cuối cùng trong đêm mưa để ôm về trong ngực áo được cho con một chiếc đèn lồng ấm áp, xinh xắn. Người cha ngã gục sau khi nhìn thấy ánh mắt con trẻ rạng ngời hạnh phúc…. Tôi rưng lệ, cảm động lắm. Thầm tự hỏi sao bố mình không làm nghề … đạp xích lô rồi ôm về cho tôi cái lồng đèn thay vì dắt tay đi mua như bao người? Chắc là tôi sẽ khẽ hét lên, rồi chạy ra ôm chầm lấy bố. Hôn hai bên má bố rồi hai tay nhận lấy cái lồng đèn một cách nâng niu, trìu mến. Còn chuyện bố có sẽ gục ngã ngay như trong câu chuyện đã đọc thì tôi cố tình bỏ lửng, không thèm nghĩ xa hơn…

Lần cuối cùng tôi còn được rước đèn, khi ấy thành phố mới bị đổi tên. Cúp điện kinh niên. Ngày nào cũng cúp. Cúp bất kể sáng, trưa, chiều, tối… Cúp không màng lễ lộc… Chập choạng tối rằm tháng 8 trời vẫn còn oi nóng. Nhà nhà thắp đèn dầu tù mù ảm đạm. Đèn dầu thì cái bóng chụp hay bị ám bồ hóng, ánh lửa thật hiu hắt. Trong khi lồng đèn thì mới tinh, giấy bóng trong, nhìn thấu xuyên ngọn nến sáng tươi, lung linh nhảy múa. Tâm trạng cuả người lớn khi ấy phiền muộn chuyện nước non gì chúng tôi còn nhỏ quá không cần màng tới. Chỉ biết trời càng tối, đèn đường càng mờ thì đèn rước càng sáng, càng vui. Nhà tôi ở trong một đường hẻm tương dối lớn, đối diện với Việt Nam Quốc Tự, được gọi là khu Vườn Bà Lớn, toàn những gia đình trung lưu, ngay sát cạnh chung cư Nguyễn Thiện Thuật. So với lứa trẻ bên chung cư, chúng tôi khá hơn nhiều về mặt vật chất. Bạn bè cùng lứa trong xóm khi ấy vừa mới tụ tâp, rộn rã cười nói được vài câu thì ở trong hẻm tối ào ra một đám trẻ bặm trợn chắc từ bên chung cư sang, xông vào chúng tôi dựt phá lồng đèn. Dĩ nhiên phản xạ tự nhiên chúng tôi dựt tay ngược lại. Những chiếc đèn chao mạnh, ánh nến hoảng hốt, liếm lên mặt giấy bóng kiếng, bắt lửa, bừng cháy. Góc phố lóe lên những ánh lửa phừng phừng rồi ngóm tắt. Chúng tôi mặt đứa nào đứa nấy méo xệch, ngỡ ngàng. Đang ngơ ngác, chưa kịp nhận thức được chuyện gì mới xảy ra thì đám kia rít lên :

“Cấm tụi bay khóc nhe mậy? Khóc là tụi tao đục cho phù mỏ đừng trách nha!”.

Chúng tôi mếu máo ngó nhau. Một giọng không ngăn nổi, bật òa khóc. Thổn thức … Rồi nối nhau hai, ba bốn… Người lớn trong nhà ùa ra. Đám trẻ mất dậy vội lẩn mất tăm. Thôi chẳng còn đèn mà cũng chẳng còn nến! Đám nhỏ sụt sùi, sụt xịt… Người lớn cau mặt, buồn so. Bỗng cô hàng xóm ngày xưa làm sở Mỹ thì thào vào tai mẹ tôi. Người lớn thầm thì chuyền nhau… Vài người biến mất. Tụi tui đứng xụi lơ. 15 … 20 phút sau, người lớn lần lượt trở ra, trên tay mỗi người 2, 3 lon sữa bò trống, được cột dây vào 2 đầu và móc vào những cái que, trong có thắp lung linh nếp. Đèn Trung Thu dã chiến được chế biến cấp tốc. Đám nhỏ ngần ngừ, quay qua, quay lại liếc nhìn nhau. Ai cũng được trao cho một chiếc đèn độc chế. Ai cũng giống ai. Một người lớn ngân nga: “Tết Trung Thu rước đèn đi chơi, em rước đèn đi khắp phố phường…”. Hai giọng, ba giọng hòa theo … Rồi mọi người bỗng cùng đồng thanh ngân tiếng. Người lớn hát, con nít hòa. Đèn dã chiến nhấp nháy, phản chiểu áng sáng của nhau trên bề mặt sắt bóng loáng của lon sữa, lạ lạ, hay hay… Chúng tôi di chuyển, bắt đầu tha đèn đi từ đầu trên qua xóm dưới, dưới ánh mắt không mấy thiện cảm của những người phường đội đang canh gác đầu xóm. Buổi rước đèn ấy lại trở thành một kỷ niệm nhớ đời nhất trong tôi. Nhớ mãi mấy chục lon sữa bò lấp lánh ánh trăng đêm rằm năm ấy.

Những năm sau đó, tôi đã lớn hơn lên để không còn rước đèn mà thế vào đó là những cuộc vui khác. Vả lại gia đình bắt đầu xuống dốc nên chúng tôi có muốn cũng không dám đòi hỏi. Nhưng mỗi lần lại thấy lồng đèn Trung thu treo nhan nhản khắp nơi, tôi lại thấy lòng mình bâng khuân nhoi nhói nhớ. Tôi vẫn muốn được đưa tay rờ những chiếc lồng đèn xinh xắn. Muốn được ngửi cái mùi giấy bóng kiếng rất đặc trưng của chiếc đèn.

Đêm nay lại Trung Thu đấy. Ngó qua khung cửa sổ máy bay, ngang tầmmắt, mặt trăng sáng ngà, rực rỡ lớn. Bên dưới, ánh đèn của thành phố Houston qua đám mây mịt mù, bắt đầu trải dài, nhấp nháy, thoang thoáng giống những ánh nến lung linh phản chiếu trên những lon sữa bò năm xưa. Tôi như đi lạc giữa con trăng và vùng lấp lánh sáng. Chỉ còn thiếu bóng chị Hằng Nga và chú Cuội. Đưa mắt tìm kiếm bóng dáng cây đa trên cung trăng. Chắc hẳn trong khoảnh khắc này, không ai gần Cung Hằng bằng hành khách chúng tôi. Những vệt xám mờ nhìn không giống cây đa to mà giọng mẹ đã mơ màng kể sau khi chỉ lên mặt trăng năm xưa chút nào!

Máy bay chúi nhẹ. Giọng người tiếp viên hàng không thông báo sửa soạn đáp. Con tàu lẩn vào vùng mù mịt mây mưa, xám ngắt, rung nhẹ. Mọi thứ bên ngoài cánh cửa sổ bỗng tối sầm…. Rồi vượt qua cụm mây ấy, cung hằng lại chợt rực rỡ sáng lòa… Tôi có nhìn lầm hay không? Kìa cây đa to sừng sững xõa lá… Chú cuội? Chị Hằng?

Lại tối sầm… Ô, khuôn mặt thấp thoáng, phải chăng … khuôn mặt tranh tối, tranh sáng của chú cuội phản chiếu trên khung kiếng đang ngó thẳng vào tôi cười? Chị Hằng bồng bềnh tóc nhướng đầu ngó ra… Giọng người con gái Á Châu ngồi ghế giữa ngay bên cạnh tôi,đang nhoài người ngắm thành phố bên dưới, nhẹ tênh:

“Anh là người Việt? Anh có biết đêm nay là Trung Thu? Tôi chúc anh một đêm Trung Thu an lành nhé…”

DON HỒ

Đọc DON HỒ : TÔI LÀM CA SĨ…

DonHo

Có nhiều người đã hỏi tôi duyên cớ nào dẫn dắt khiến tôi bắt đầu nghiệp ca sĩ? Tôi hay nói cho qua chuyện nhờ này… nhờ nọ…. Nhưng giờ ngồi suy nghĩ lại, thật tình tôi cũng … không biết đích xác duyên cớ nào!

Nhớ thuở còn tí teo xa xưa ấy, khi còn ở Việt Nam, nhiều buổi trưa nóng bức, mẹ cấm ra đường nghịch nắng tôi hay nằm ngửa trên cầu thang ngó lên bầu trời đầy mây bay, mơ màng tưởng tượng một ngày nào đó tôi sẽ làm ca sĩ lớn đứng hát trên một sân khấu mênh mông, sáng rực ánh đèn. Nhưng con nít mà, đứa nào sau khi coi chương trình âm nhạc nào đó trên TV xong mà chẳng bị ánh đèn chớp chớp mê hoặc, mà chẳng mơ màng? Tôi cũng đã mơ làm siêu nhân, làm Batman mà có được đâu!

Lớn hơn một xịu, bố cho tôi tiền đi học đàn Tây ban cầm (guitar) nhà thầy Căn, bạn của bố. Tôi & đứa bạn thân tên Hoàng Sĩ Tuấn cùng đi học. Bạn tôi có khiếu, tiến bộ vù vù. Còn tôi ham chơi và lười nên mỗi lần tới lớp cũng với những bước chân nặng trịch vì không tập dợt. Lúc thầy bắt đánh trả bài là tay chân tôi lạnh ngắt, mắt hoa lên muốn xỉu. Mà không hiểu vô tình hay cô ý, cứ đến những phút luống cuống ấy là cô con gái trạc tuổi, xinh xắn của thầy lại lững thững trên lầu đi xuống, xách giỏ đi chợ, đi ngang qua tôi cười cười. Không biết cô ấy cười cái gì nhưng tôi cứ nghĩ là cô ấy cười tôi đánh dở, càng luống cuống thêm, mặt đỏ bừng, nóng hổi! Và chắc thầy Căn cũng thấy thế & cũng ngán ngẩm đứa học trò lười biếng con của bạn mình, nên cứ để tôi ngồi một mình lửng tửng khẩy đàn suốt buổi và chăm chút hơn vào tên bạn. Được thầy không thèm màng tới, tôi mừng lắm, ngồi giả bộ tập tành mà đầu óc cứ thả lơi theo dòng xe cộ ngược xuôi bên ngoài.

Và dĩ nhiên là sự nghiệp đàn địch của tôi sớm tan theo ngày nắng vội. Cái ngày mà bố tôi cho phép không phải vác đàn tới nhà thầy nữa, lòng tôi nhẹ tênh, vô cùng sung sướng. Cây đàn guitar bố mới mua cho đó được xếp ngay vào góc nhà tha hồ bụi bám đầy. Ấy cái mớ kiến thức âm nhạc đầu tiên của tôi nó đã bắt đầu như thế đó.

Vài tuần sau tôi lại chuyển qua mê đàn vỹ cầm (violin), mê tận tình cũng như vài tháng trước tôi đã mê cây guitar. Chỉ vì cây đàn này ngó… Tây hơn mà lại còn bé bé, xinh xinh và cũng vì tôi có cô bạn có cô em gái tóc dài rất ư dễ thương cũng đang học violin. Chắc bố mẹ tôi khi đó cũng đã biết tính ý thích nhất thời của đứa con yêu quý, chẳng làm gì cho được tới nơi tới chốn, nên khi tôi ướm lời, bố mẹ tôi đã lờ đi tới độ không thể nào lờ hơn. Sau này khi nghĩ lại, tôi cũng hơi trách bố mẹ đã thờ ơ, vì biết đâu tôi đã có thể trở thành một nhân tài vỹ cầm thế giới cỡ Chopin thì sao?!

Ấy với âm nhạc là thế nhưng tôi lại thực sự có năng khiếu về hội họa và màu sắc. Tôi vẽ giỏi. Có một lần khi niên khóa học mới vào, giờ học vẽ, chúng tôi nộp bài tập. Không nhớ vì đã bận gì đó mà tôi nhờ tên bạn ngồi cạnh bàn biên tên tôi lên bức vẽ dùm. Tên bạn nguệch ngoạc. Thầy dậy vẽ khi đi qua, đã cầm bức vẽ lên ngắm nghía rồi mắng tôi như tát nước, thầy nghĩ tôi đã nhờ ai đó vẽ hộ, vì tấm vẽ đẹp như thế mà nét chữ biên tên lại quá xấu. Theo thầy, vẽ đẹp thì phải đi theo – viết chữ đẹp. Tôi oan ơi ông địa nhưng đứng cứng ngắc không dám cãi vì sợ thầy, tuy trong bụng rất ấm ức. Mà của đáng tội, cái thằng bạn “hại bạn” biên chữ xấu ình của tôi đó, nó lại còn vẽ đẹp hơn tôi cả chục lần!!!

Bố tôi thì thấy được năng khiếu này. Khi đấy là năm 1977, sau bao chuyến vượt biên thất bại gia đình chúng tôi đã ngoắc ngoải lắm rồi, một tuần đã phải ăn cơm độn bắp, bo bo hay khoai mì vài lần. Bố đã tránh mẹ, lén dúi tiền cho tôi đi học vẽ tư. (Không phải là mẹ tôi khó, nhưng gia đình đã bắt đầu túng bấn, đi học vẽ là một đều xa xỉ không đúng chỗ trong lúc này!) Lớp hội họa thì ngược lại với lớp đàn, tôi say mê lắm. Những bài tập vẽ mắt, miệng, mũi, tai, v.v… thầy đưa ra lúc nào tôi cũng hăng say tập ngay. Tôi vẽ đêm vẽ ngày. Vẽ viết chì lên giấy, vẽ bằng phấn trắng lên sân gạch, lên gỗ hàng rào, cứ chỗ nào vẽ được là tôi vẽ ngay, không cần suy nghĩ. Cái vốn liếng hội họa ấy nó đã giúp tôi nhiều vô cùng sau này. Tôi đã áp dụng đường vẽ, cách pha màu vào lối hát. Cây cọ, cây viết chì của tôi bây giờ là giọng hát. Tôi đã hòa gam màu nóng, lạnh vào trong câu hát… Và những bài hát với tôi được vẽ lên như những bức tranh linh họat, đầy màu sắc…

Và rồi tôi cũng được học cao hơn lên. Những hôm ôm màu, cọ & giá vẽ theo những anh chị lớn ra ngồi ngoài công viên vẽ … hoa lá cành, tôi thấy mình oai vô cùng. Người đi đường tò mò dòm dòm, tôi nghĩ chắc họ phải khâm phục tôi ghê lắm, thế là thằng em mặt hất lên tận trời. Sướng quá, sướng quá, lớn lên tôi phải làm họa sĩ lớn mới được.

Thế rồi … vượt biên. Giã từ vòng tay bảo bọc yêu thương của bố mẹ. Ba anh em chới với, chơi vơi trên vùng đất tạm dung. Ở St. Louis – thành phố đầu tiên chứa chấp chúng tôi khi mới đến Mỹ – được 2 tháng rưỡi, anh kế tôi, anh Lân, được bạn bè í ới gọi về California. Không biết ở đó có gì hay ho hơn không, nhưng nghe “Đi Cali” tôi mê tít. Anh cả: anh Thắng, quyết định ở lại. Tôi theo anh Lân. Cuộc hành trình 3 ngày 2 đêm cứ như trong xi-nê. Tôi đang đi xuyên nửa nước Hoa Kỳ nhá. Cũng không nhớ tiền đâu chúng tôi chung tiền xăng, tiền ăn uống vì chúng tôi đi ké xe anh bạn.

Thời gian đầu của tôi ở Cali thật long đong lắm, chuyển nhà mười mấy lần, đổi trường 4 lần. Tại ít tiền mà. Ở chung bạn bè được vài tháng, xích mích, hục hặc cãi nhau – Đi! Share phòng, chủ nhà thích người khác hơn, đuổi – Đi! Nhà ở đông quá, tiền nước tắm hàng tháng quá cao, chủ đuổi – Đi! Một đám mướn nhà chung, có người không trả tiền nhà, gồng tiền không nổi, trả nhà – Đi! Nhà chủ quá sạch sẽ, không cho người thuê phòng xài bếp nấu ăn. Đói – Đi! Và rất nhiều lý do khác nữa để “Đi”! Cũng may đồ đạc chúng tôi không nhiều, mỗi lần ra đi chỉ gọn gàng vài túi xách tay, dăm ba cái chảo, nồi.

Mà chuyển nhà thì phải chuyển luôn trường học. Trường cũ xa quá làm sao đi học hàng ngày! May một cái là mới qua, tiếng Anh tiếng U, ù ù cạc cạc, ngọng líu cả lưỡi mà tôi cũng tự mình cầm hồ sơ giấy tờ lo liệu lấy được. Tôi chuyển xoành xoạch từ trường Katella ở Anaheim, qua trường Los Amigos ở Santa Ana. Từ trường Rancho Santiago ở Westminster trở lại trường Santa Ana Valley High. Bạn bè hôm trước mới quen được vài người hôm sau đã phải bịn rịn, quyến luyến chia tay. Anh tôi sáng đi học đại học, chiều tối cũng đổi việc làm tới tấp từ nhà hàng này qua … nhà hàng nọ, đến phát báo, dọn dẹp văn phòng, cầu tiêu, v.v… Mà muốn làm việc là phải có xe để di chuyển. Tậu được cái xe Pinto màu đỏ cũ xì là một cuộc “cách mạng” vô cùng vĩ đại với 2 anh em. Ai chê nó cổ, nó cũ, nó xấu, chứ tôi thấy nó đẹp tuyệt vời. Ngồi trong ghế nhìn ra tôi cảm tưởng như đang ngồi trong cái tầu ngầm nguyên tử tối tân, nút bấm một dàn, kim quay, đèn chớp một dàn, thật … hiện đại. Nhớ mãi cái lúc đầu tiên được anh chở đi một vòng phố xá trong xe mới sắm, ôi hạnh phúc… mà anh tôi chắc cũng vui không kém!

Valley High là trường tôi được trụ lâu nhất, 3 năm trung học. Ngôi trường với sĩ số học sinh Mỹ đen đông nhất, rồi tới Mễ, rồi tới Á Châu. Mỹ trắng chắc không được đến 10% tỉ lệ học sinh toàn trường. Mà nào có sao. Tôi vui vẻ tới trường, miễn đừng phải chuyển nữa là ok. Cũng tại đây khả năng vẽ đã mang đến nhiều niềm vui. Tôi bắt đầu thắng những cuộc thi vẽ, ban đầu cấp trường, rồi cấp thành phố, cấp quận, cấp tiểu bang. Tên tôi lâu lâu được đọc trong phần loan báo đầu ngày của trường. Oai lắm chứ không phải chơi đâu nha. Rồi tôi được làm Student of The Month (Học Sinh Giỏi trong Tháng) vì thắng giải. Tên tôi được gắn trên bảng trước trường 2 tuần lễ, hãnh diện dân tộc nhá, tôi đã sung sướng tự nhủ. Thế thì tương lai tôi chắc chắn phải làm họa sĩ rồi.

Năm lớp 10, không nhớ vì sao, tôi mạnh dạn xin gia nhập vào lớp hát trong trường. Cũng không hiểu vì sao tôi được vô thẳng lớp Chamber Singers – lớp cao cấp, thay vì lớp Choir là lớp bắt đầu? Chẳng phải tôi hát hay, tôi hát giỏi, vì có ai kiểm tra đâu mà biết. Mà nếu đã có kiểm tra trình độ hát, chắc là lớp thấp nhất tôi cũng chẳng được cho vào. Tôi nghĩ chắc là tại tôi không rõ, thay vì ghi danh vào lớp thấp nhất thì lại biên lộn đến lớp cao. Lớp hát này của tôi có khoảng hai mươi mấy người, đặc biệt môn này không thấy người Mỹ đen, mà chỉ toàn Mỹ trắng, và một ít người Mễ văn minh (chứ không phải Mễ mới qua từ Tijuana). Mấy nhỏ học sinh Mỹ trắng, tóc vàng, người cao, đẹp như thiên thần trong hang đá đêm Giáng Sinh. Tôi được phân vào nhóm Baritone vì giọng tôi không thấp, không cao. Nhóm chỉ có 2 người: tôi & 1 tên người Lào. Tên bạn Lào này bình thường mà ngó như bị bịnh down syndrome, ngáo hơn tôi nhiều. Nói chuyện thì cà lăm, tiếng Anh nói không ai hiểu, thế mà không biết sao hát được!? Mà cũng chả biết có hát được hay không nữa vì cả niên khóa chỉ toàn nghe hắn lí nhí trong miệng . Tôi tiếng Anh mới 2 năm học ESL (English as Second Language) cũng không khá, thế mà dám cả gan! Bè baritone là giọng giữa nên lúc nào bè cũng ngang phè phè, ngang tới mức không thể nào ngang hơn. Nhưng cái may của tôi là thế. Chuyên chở những bè ngang như cua nên sau một thời gian khả năng bắt bè của tôi trở nên rất nhậy. Quăng cho tôi một câu hát chính là tôi có thể lập tức hát trả lại câu bè. May mắn chưa, tôi chuyên hát “nhạc trẻ” mà không biết bè thì chỉ có “tan nát đời cô Lựu”!

(Buồn ngủ quá rồi xin cho đi ngủ. TO BE CONTINUED… whenever…)

DON HỒ

Villers-sur-Mer (Normandie)

Quyết định bất ngờ đi Deauville vào khuya thứ Bảy. Tin nhắn vào điện thoại di động của Lộc từ 9 giờ tối mà mãi đến 12 giờ khuya khi ngồi trong métro, Lộc mới đọc tin nhắn:   “Ông Tùng hỏi mai đi Deauville không? Mấy đứa Như, Nhị rủ”. Toi có muốn đi không?. Đi chớ sao không đi. Chịu gấp. Gì chứ đi biển mà. Rồi, thế là đồng ý nghe.  Hẹn mai, 8 giờ sáng trước tiệm thịt Phnom-Penh. Mốt điểm hẹn cực kỳ lãng mạn!

Nhưng rốt cuộc khởi hành 8 giờ 30 thay vì 8 siờ sáng. Trễ có mỗi 30 phút chứ đâu có bao nhiêu đâu. Hồi đêm thức khuya thấy mồ để chuẩn bị . Nhét vội mấy chai nước lạnh xuống ngăn đá. Trời nóng, uống nước đá vậy mới đã! Tìm lọ kem chống nắng cho da mà tìm hoài không biết để đâu.  Có đi nghỉ hè thường đâu mà nhớ mấy lọ kem này. Loay hoay vậy đó mà có mặt tại  Deauville y chang như giờ xe lửa khởi hành từ nhà ga  Saint-Lazare : 2 tiếng 5 phút.  Nhờ không kẹt xe  và cũng có thể thời tiết coi bộ không “triển vọng cho lắm!”.

Ở vùng Normandie lúc nào cũng vậy hết á . Phải đợi xế trưa mới quả quyết được trời có nắng và  biển có thể tắm được hay không? Muốn đến Villers-sur-Mer thì phải  ngang qua  Deauville. Thành ra, hẹn ra Deauville chớ thật ra đến Deauville rồi thì mỗi người một hướng. Có người cho rằng, ngoài Deauville đông “các chú Ba” lắm . Vì có … cá ngựa và sòng bạc!

Villers-siur-Mer dễ thương, hiền lành, và nhất là … biển sạch hơn (nhờ vắng các “chú Ba” chăng?)

Trang Thanh Trúc

Villers sur Mer

Villers sur Mer3

Villers sur Mer4

Villers sur Mer5jpg

Villers sur Mer6jpg

Villers sur Mer7jpg

Villers sur Mer 9jpg

Villers sur Mer8jpg

Cho Mai Sau

ChoMaiSau1

ChoMaiSau2

1.

- Thanh Thanh nghe?

Cô gái nhìn lại Vĩnh một cái. Trông cô có vẻ tư lự sao đâu. Mỗi có chuyện đặt  tên cho nhân vật mà sao không dứt khoát được. Tên gì bây giờ? Mà có cái tên con gái nào đẹp bằng tên cô đâu chớ!

- Thanh Thanh hả …

- Ừ.

Vĩnh cúi xuống thấp hơn. Cái giọng trầm trầm quen thuộc:

- Nghe?

Cô  ngước mắt lên.

- Nghe gì?

- Đồng ý chọn tên Thanh Thanh đó.

- Đồng ý gì! Cái này là Vĩnh chọn chứ ai chọn. Một chữ Thanh, như tên người ta đó thì đẹp. Bày đặt lấy Thanh Thanh, nghe kỳ quá hà. Nghe giống phim bộ Hồng Kông. Sến nữa!

Vĩnh cười lớn:

- Sến đâu mà sến. Thanh Thanh nghe dễ thương thấy mồ đi. Thanh Thanh ơi. Thanh Thanh à. Thanh Thanh à. Ơi, Thanh Thanh.

Bất giác Thanh nhìn Vĩnh chăm chăm. Cái nhìn bén như dao:

- Có bà con với ai trong Chợ Lớn không đó?

- Quê tui ở Đà Lạt. Chợ Lớn chắc nhiều đất hơn Chợ Nhỏ? Mà nó nằm ở đâu mới được cái Chợ Lớn này?

- Nó nằm ở Sài Gòn!

- Sài Gòn?

- Ừa.

Cô gật đầu chắc ăn như bắp.  Cười đầy tự tin.

- Chợ Lớn là ở Sài Gòn chớ đâu!

Cạp thêm trái bắp khác. Vườn ai trồng bắp mùa này chắc sẽ trúng mánh. Nhờ cô. Mà thôi, không cãi nữa. Cãi với người dưng khác họ. Ai rảnh hơi đi cãi với người thân. Nhưng chưa kịp dạo lại mấy cái nốt nhịp nhàng Thanh Thanh, Thanh Thiếc, Vĩnh đã bị cô gắp mấy cái nốt ấy ra, cho nó đi chơi thật xa.

- Thanh Thanh. Nghe sặc mùi phi thân, cỡi ngựa, kiếm hiệp, với bánh bao!

-  Gì có bánh bao trong này nữa trời!

- Thì đó. Ba cái phim bộ Hồng Kông đó đó. Đụng đụng chút là ngai vàng, là trả thù, là tiểu thư, công chúa, sư  phụ, đệ tử, gian tặc. Đụng đụng chút là dừng chân. Chẳng bao giờ thấy súc miệng đánh răng! Rồi mỗi khi dừng chân là tạt vào cái quán nào đó mua bánh bao ăn. Một trăm phim như vậy hết đó. Vĩnh không thấy hả?

- Có xem phim bộ bao giờ đâu mà biết!

Thanh ngồi thẳng lưng lên. Đôi mắt mở to hơn. Sau đôi mắt ấy, là mầu gì  mà sao chiếc miệng cô cong cớn thế này:

- Có bốn sạo không đó?

- Bốn sạo?

- Ừ, bốn sạo là hơn ba sạo một nấc. Là Vua nói láo đó. Có hơi bị biết nói chơi không?

- Không. Nói nghiêm túc. Chưa hề xem phim bộ Hồng Kông.

- Chưa hề?

- Không hề!

2.

Thanh Thanh, thì… Thanh Thanh.

chomaisau5

chomaisau4

3.


Vĩnh luôn chọn những dãy bàn cuối lớp mà ngồi. Thanh thì không. Bàn Thanh ngồi thường là rất gần bàn Thầy Cô. Trong lớp học hồi đó có đến hơn 45 mạng. Sau ba mươi năm hỏi ra mới biết Vĩnh không nhớ ai với ai. Hèn gì tụi bạn hay nói với nhau rằng, Vĩnh đơn độc lắm. Đơn độc, cùng nghĩa với … cao sang! Thời học trò, thích “phiên âm” chữ đó ra sao thì chữ đó sẽ được dịch vậỵ Không cần thiết đúng nghĩa hay saị Trong khi lúc ấy, Thanh thì đếm mặt hầu như đủ mọi người. Chẳng phải trí nhớ Thanh nhiều chỗ chứa đâu mà bởi vì cô giữ sổ điểm. Trong sổ điểm ấy, có tấm hình 4 x 6 của mỗi con ma học trò kề bên. Thanh nhớ như in. Riêng Vĩnh, không có chi tiết  nào cô quên dù trong lớp dĩ nhiên còn nhiều  tên con trai khác.

Đúng rồi, còn nhiều tên con trai khác lắm.

Vĩnh không tham gia những buổi sinh hoạt ngoài trời với lớp . Không biết đi Lái Thiêu bằng xe đạp vui thú bao nhiêu. Không biết cảm giác vào Sở Thú chụp hình kỷ niệm từng cặp dễ thương như thế nào, thì làm sao Vĩnh mường tượng được cái nỗi ray rứt đầy lo ra khi bạn bè bắt đầu hẹn hò nhau.  Chưa dám mời riêng ai đó, cũng như chưa dám đi riêng với ai đó, cho nên, phải mời luôn một bày bạn  vào rạp chiếu bóng xem phim cho không bị dị nghị, cho bớt bị để ý.

30 năm trước, hình như trong mỗi một chúng ta luôn có trong lòng nỗi hoang mang đầy sợ sệt này. Sợ người khác phái biết mình đang để ý, nhớ mong vì họ.  Sợ đứa bạn thân nhận ra những hời hợt nơi mình. Sợ Thầy Cô biết được vì sao mình lơ đãng trong lớp học. Sợ lung tung kể cả ba cái mụn!

Vĩnh không quan tâm đến bạn bè cùng lớp mà chỉ kết bè, kết bạn với các lớp bên cạnh. Không gọi là cao sang thì gọi là gì! Đó chỉ mới là chuyện nhỏ. Chuyện lớn nữa là nếu các cô gái mà đem lòng nhớ thương ai đó không phải trong lớp học mình thì càng bị cho là  “nuôi ong tay áo”.  Mặc dù, các tiểu thư chưa từng nhận được ổ bánh mì Ba Lẹ nào từ các chàng trai. Nhưng chưa nhận được không thể bi quan cho rằng đó là sự “không hiểu biết”, và kết thúc! Từ “chưa”, đến “sẽ”, gần xịt. Cứ cái gì ở trong lớp học, là… chung. Là không thể ra riêng.  Là đám con trai có thể thương thầm nhớ trộm chung cô bạn học nho nhỏ. Nhưng tuyệt đối không thể để một tên con trai hàng xóm láng giềng nào đó ghé mắt vào, bắt cóc ra. Hãy nhớ thế!

Thấp thoáng trong lòng Thanh nhánh phim xưa lãng đãng quay về.  Thanh tìm cách khơi lại cho Vĩnh nhớ từng người bạn trong lớp. Bởi chính Thanh, Thanh muốn ôn lại, Thanh đang nhớ lắm. Đâu dễ gì 30 năm sau gặp lại được mười  một người bạn cùng lớp trên mạng lưới Internet trong vòng 24 tiếng đồng hồ!

30 năm lưu lạc. Ý Trời. Mất biệt tin tức bạn bè. Cũng ý Trời. Phải chờ đến giờ, đúng ngày, đúng tháng, đúng năm. Phải chờ đến ai đó  đầy thiện chí  may ra mới có thể tìm được tin tức bạn học như ngày hôm nay.

Trong chuyến về Việt Nam lần đầu, Vĩnh quyết định tìm cho ra con hẻm cũ nhà Thanh. Vĩnh tự nhắc mình phải kiên trì. Vĩnh có năm tuần lễ trước mắt. Phải cố mà tìm cho được thôi.

Trời xui đất khiến, Vĩnh gõ đúng cửa. Vĩnh để lại danh thiếp. Lời nhắn chuyển sang điện thư. Băng qua bao nhiêu con phố, hàng cây thân quen. Bay qua bao nhiêu mái ngói khô còm cõi, bay qua sông, băng qua biển. Vĩnh nhất định tìm cho được bóng dáng cô bạn học nho nhỏ năm nào. Rồi để ngay sau đó, khi không bên này Đại Tây Dương, Thanh cũng tìm lại được tấm thiệp Giáng Sinh của cô bạn học cũ mà trong đó có ghi cả số điện thoại nữa. Tại sao mấy năm về trước Thanh không nhìn thấy số điện thoại này bao giờ? Tại sao khi không tự dưng tấm thiệp rời khỏi học tủ rớt ra ngoài? Thanh nhặt lên, ghi vội số điện thoại gởi qua cho Vĩnh biết. Hai đứa thay phiên nhau gọi. Thế là, trong vòng 24 tiếng đồng hồ những bàn tay nắm lấy bàn tay.

Bốn năm trời học chung lớp. Ba mươi năm xa cách. Một phép lạ tuyệt vời đã đến và ban đồng đều cho:

- Bốn Việt Nam.

- Hai Úc.

- Một Pháp.

- Ba Mỹ

- Một Gia Nã Đại

4.

Đâu dễ gì chúng ta gặp lại nhau, phải không ? …

5.

- Bao giờ gặp lại Thanh ở Việt Nam, Vĩnh sẽ «bao hết ». Từ A đến Z. Nghe?

- Bao hết là làm sao?

- Là lo hết. Thanh muốn đi đâu, Vĩnh đưa Thanh đi. Từ Nam ra Bắc. Lúc nào cũng được. Bao lâu cũng được.

- Nói nghe như thiệt …

- Thiệt! Quân tử nhất ngôn!

- Rủi đến lúc ấy, Vĩnh bận gì đó rồi quên thìsao?

- Không có đâu. Bận cũng dẹp hết!

- Để lúc ấy xem sao cái đã nghe. Mà đi chơi đó, mình phải hỏi mấy cái công ty du lịch hả Vĩnh?

- Hỏi để làm gì ?

- Thì hỏi để đi người ta lo cho chứ hỏi làm gì!

- Trời. Thanh muốn đi đâu, Vĩnh đưa Thanh đi.

- Vậy mình phải mướn xe hả?

- Không. Tự Vĩnh lái xe đưa Thanh đi. Vĩnh đưa Thanh về. Không có mang con bỏ chợ đâu mà lo lắng như thế!

- Ơ, tính vậy cũng được đi. Nếu di chuyển bằng Honda thì mình đi thăm mấy chỗ nào gần gần thành phố. Có lý đó. Cho Thanh trả tiền xăng nghe. Tiền ăn thì chia đôi.  Ăn trưa Thanh trả. Ăn chiều Vĩnh trả!

- Trời, đi bằng Honda nắng thui cho Thanh chết toi. Đi bằng xe hơi!

- Xe hơi ?

- Đúng rồi. Mà Thanh này, Vĩnh nói tự nãy giờ. Vĩnh lo hết cho …

Thanh hỏi một câu không ăn nhặp gì:

- Xe hơi đâu mà Vĩnh có?

- Mua thì có. Chứ làm sao khi không mà có!

- Vĩnh có xe hơi?

Câu hỏi đúng ra là, Vĩnh làm sao mà sắm được chiếc xe để chạy ngay trong lúc con người và đời sống ở một đất nước còn lắm khó khăn,  nghèo khổ như thế ?

Nhưng Thanh do dự. Chần chừ. Cuối cùng Thanh im luôn.

Trang Thanh Trúc

(còn tiếp)

MƯA PLEIKU – Vĩnh Phúc

Mua Pleiku

Dự báo thời tiết không báo lễ tang trời .Mưa, chủ nhật trắng , lún phún vùng vuông, tròn, eo óc , xé tôi & con đuờng thành sẹo tròn, ô vuông. Ban mai bọt tăm, ngửa mặt mùa đông lúi húi gió. Bên trái cỏ xanh mởn, bên phải dã quỳ vàng rủ, sau lưng ngực em ấm ngàn năm thiên địa tàn hơi im lắm. Cây cụt đầu, lá rớt hay lá sót. Cửa sinh mở rồi không tiếng chim. Mặt trời dúm dụm ngủ mây xám .

Mưa loay hoay, tôi loay hoay. Mưa loanh quanh, tôi loanh quanh. Đi thôi! Đuờng không dấu sao, chữ nghĩa im quạnh hiu , thế giới í a lời . Em sáng thế tôi, chôn xác tôi duới cột sàn diễn, mặt trắng râu xanh. Thông tin mù, lập phuơng mây mưa rây nguyên sơ nhân nghĩa, vòng tay em nhăn vết thuơng, ẩm nhiệt đới . Mưa khai thị nghĩa những bội số nhân sinh…

Mua Pleiku. 2jpg

Evacoffe quán mở duới ngày cao áp. Vòm cây đen vo ve tán lá đám muỗi đòi hiện hữu máu. Hoa khỏa trần mưa ướt vàng, hồng, trắng đỏ. Cô chủ ngũ tuần giọng Huế gợi điệu mái nhì mái đẩy. Chợ Đông Ba, quê nhà xa áo bay mưa luớt thuớt, trăng đục dòng sông mưa lũ. Ký ức chạm ẩn số hoa buỡi ngõ quê rưng rức. Tôi tìm gì trong tôi, trong em, đằng sau những bản gỗ mặt người . Mưa phún vùng ngực nhú yếm che hờ . Xoong nồi và bếp, chó đen, khăn quàng cổ. Tôi bấm máy. Em cuời mưa tua đăng ten hiên lưa thưa . Trán mở ngày Đông Phuơng . Hành lang nở một trưa vàng nhợt. Tường không đóng vảy, lác đác tình nhân hẹn nhau. Yêu trong veo .

Cầu treo buồn chiều, lòe nhòe mưa lạt xạt. Bầy trẻ mắt sâu đen . Xe bò lọc cọc chở khó nghèo. Tôi hỏi nguồn cơn quả đất . Ai bắt những màu da vai lệch. Mưa có biết những giao kèo nương rẫy suối sông . Nhà sàn, tranh mùi đất . Môi em ưu phiền . Khốn quẩn bóng đè từng chu vi da,  ám sát ám ảnh ám thị đuờng về .

Tu viện im câu kinh chiều tà. Hàng sứ tịch liêu ê hề tâm linh gió bất động. Tôi mơ mái nhà ngày nọ, em mơ miền suơng vô vi, hỏi tôi nhân thế là gì . Tôi bảo cội phúc lá trút càn khôn , chẳng bận tâm nỗi đau ngày gió.

Mua Pleiku.4

Pleiku về , áo mưa trùm em vẫn ấm sau lưng. Hạnh phúc tôi . Đêm Vương Cát Trà đèn mờ hoa đỏ. Áo len trắng lạ lùng, tán lá rủ người ho . Không mưa không bụi nguời. Chị cuời thắp ngọn nến. Mẹ cuời mắt lênh đênh . Em cười sao vô ngã. Trà thơm, cà phê ngụm nhỏ nghe thế sự thăng trầm mọc cánh bay. Mắt lá thức, tôi thức với Pleiku …

Kontum 1/09

Vĩnh Phúc

Nhà Nguyện Trắng

Nha Nguyen Trang

Cho dù có đạo hay không có đạo, hãy tin tưởng và xin, tâm hồn sẽ cảm thấy an lành …

Trang Thanh Trúc

Khuya

Khuya

Chưa kịp café, đã hẹn ngày mai  …

Trang Thanh Trúc

Thắc mắc

Thac mac

Hình như  có một khung tranh. Ngọn đèn vàng.  Sọc ca-rô trắng đỏ làm màn. Mầu nâu là khung cửa. Bên ngoài hết là mầu đất, xanh lá, và những nhánh hoa cam. Nhưng vẫn thắc mắc một điều. Phía sau mầu sắc ấy là những gì ?

Trang Thanh Trúc