IRIS


Năm ngoái bất ngờ viếng thăm Jardin de Bagatelle mới thấy màu hoa Iris đẹp nhưthế nào trong vườn hoa nổi tiếng này. Ngươì ta « ghép » như thế nào không biết vườn hoa rực rỡ muôn sắc: từ trắng, trắng điểm xanh, trắng điểm xanh tím, rồi bước sang vàng. Vàng chấm nâu. Vàng chấm nâu tím … Iris cũng như Pivoine, đầy những phấn! Có ngươì hít hà hương thơm có ngươì thì hắt hơi, đau cổ, nước mắt tràn trụa, ho sặc sụa mà vẫn lì lợm bấm máy hình! Một năm chỉ có một lần ngắm Iris. Không tận dụng lúc này thì tận dụng lúc nào đây.


Năm ngoái bất ngờ viếng thăm rồi làm quen với Iris. Lúc ấy, Trúc chưa biết chụp hình bằng manuels, cho nên năm nay Trúc nhất định quay lại chụp Iris bằng manuels xem sao. Biết trước thứ bảy mình sẽ lên đường đến Jardin de Bagartelle tự nhắc mình nhớ « khẩu trang » trước bằng cách uống thuốc, mang theo thuốc nhỏ mắt, mang theo kẹo trị đau cổ, tất cả những gì cần thiết cho bệnh dị ứng cây cỏ mùa xuân …

Nhưng nhắc thì nhắc chớ quên thì vẫn quên! Lên xe bus rồi mới nhớ!

Chưa bước vào vườn Iris bất ngờ gặp người đàn ông bắt chuyện làm quen, ông hỏi máy Trúc là máy gì ? Trúc đưa ổng xem:
– CANON EOS REBEL XSI!
Trúc cũng hỏi lại:
– Còn máy ông ?
Ông ta chìa máy ra:
– NIKON D7000!
Trúc cười:
– Ồ, vậy đó! Máy ông chắc là nặng lắm hả!
(Đúng là vô duyên ha, khi người ta hăng hái khoe máy là phải khen rối rít ngay, ai lại chỉ phán cho một câu, máy ông chắc là nặng lắm hả!)
Ông giải thích ngay:
– Cái này là ống kính nhé, cái này máy hình nhé, cái này là … (cái gì đó không nhớ, ông nói cái từ technique gì đó, Trúc quên rồi!). Tất cả ba thứ cộng lại có thể là hai kí lô!
Trúc cươì:
– Vậy là máy này không bao giờ có tui! Hai kí lô làm sao tui giơ máy lên nổi!
(Đáng lý ra phải nói, máy ông vậy chắc là xịn lắm, tui là không sắm nổi rồi nhưng sao lại đi nói hai kí lô làm sao tui giơ máy lên nổi! Thêm một điều vô duyên!)
Ông nhìn lại máy Trúc rồi nói:
– CANON hầu như ai ai cũng xài! Rất thịnh hành! Nhưng số máy cô thì tui không biết!
(ông làm sao biết được, tui tậu bên Mỹ mà!)
Rôì khi không, không hỏi, ông khoe tiếp:
– Tui còn máy hình khác nữa, trong cốp xe …
Ông này chắc sanh gần nhà đèn, nổ dữ quá!
Trúc chúc ông vui vẻ và chẩu lẹ. Nhưng ông đi về phía vườn Iris như Trúc mới chết chớ! Đứng cách nhau không xa, thiên hạ khen ông trang bị máy để chụp hình ngon lành quá ta ơi, ông cũng lập lại thêm lần nữa câu:
– Trong cốp xe tui còn có máy khác nữa!
Định nhắc ổng đổi điệp khúc đi, có mỗi câu hát, ca hoài!

Đi chụp hình có nhiều chuyện nhỏ vui lắm, đứng không lâu thì có người phụ nữ nói rằng, thiên nhiên đẹp tuyệt vời như thế tại làm sao mình phải chụp hình chớ như vậy là … sao chép là sao y bản chánh rồi!

Album này, Trúc tặng riêng một ngươì, cái người không ngừng giải thích Trúc muốn chụp manuel phải làm sao, giải thích bằng miệng (nghe buồn ngủ quá) thì giải thích bằng giấy trắng mực đen (đọc xong cũng rối mắt luôn) thì gọi (cắi giọng Bắc nhè nhẹ coi bộ ngọt, nên mấy con số chịu khó bò vô sọ!)

Bạn nào chưa biết hoa Iris ra sao, thì xin mời Bạn ghé vào xem nhé. Bạn nào đã biết hoa Iris như thế nào rồi, thì Trúc cũng mời Bạn tạt vào vườn Iris mùa tháng năm Paris – xem luôn nha!

Em ơi! Ngày như phố – Trang Thanh Trúc / Phạm Ngọc -Quỳnh Lan trình bày

De :  | Créé le : 3 mai 2011

Em ơi! Ngày như phố
Nhạc Trang Thanh Trúc
Lời Phạm Ngọc
Quỳnh Lan trình bày
CD « Những Ngày Tháng Không Tên » 2003

PASSAGE INTO MIDNIGHT

« PASSAGE INTO MIDNIGHT  » BY OMAR AKRAM
PHOTOS BY NGUYEN QUANG HUY
VIDEO BY TRANG THANH TRUC

Tím


Bài Tình Ca Cho Anh – Nhạc Trang Thanh Trúc / Lời Phạm Ngọc – Mai Khôi trình bày

MAI

 

Đợi bus …


5 phút – sẽ có một chuyến PC1

Năm phút đôi khi là lâu, rất lâu, những cũng có lúc chậm … như gì

Các em đi học khoác áo da

Túi Hermès

Phône vuốt nhẹ tênh

Móng tay sơn xanh trời lợt, xanh trời đậm

Cô rút vội máy ghi lại vài hình ảnh xung quanh chỗ đợi. Nắng đầy phố. Quận 16 đấy nhé! Tài xế hầu như thuộc về tay lái lụa và thêm từ khác nữa là chảnh. Buổi trưa ngoài nơi hẹn hò Murat, tài xế cứ dừng lại rồi có người đậu xe cho! Cứ thoải mái bước xuống, bàn đã đặt trước chớ làm gì mà còn chỗ …


RỜI SALT LAKE CITY – DELTA CHUYẾN BAY 4642

 

Delta 171 đáp xuống phi trường Salt Lake City đúng hai giờ trưa. Nắng bên ngoài đẹp quá. Cô nghe được tiếng có tiếng không, thiên hạ kéo nhau đến đây để đi cái gì gọi là … Xìiiiiii-Ki. Bay từ Paris sang đây để đi Ski. Đúng là sang và quỡn! Chớ cô đó sao? Cô bay từ Paris sang đây không phải đi trượt tuyết thì cô đi đâu? Mà cô đi đâu cũng mặc kệ cô! Cô có đúng một tiếng năm phút để qua trạm kiểm tra, lấy hành lý, đổi chuyển bay thôi. Một tiếng năm phút thôi! Làm sao kịp đây ta ơi.

In dấu những ngón tay. Tay phải xong, rồi tay trái. Chưa hết chụp thêm đôi mắt lim dim buồn ngủ cho đủ bộ. Mỗi giây phút chỉ làm cô thêm nóng ruột, sợ trễ máy bay quá đi thôi!

– Cô sang đây bao lâu?

– Dạ thưa bốn ngày …

– Sang đây lý do gì ?

– Dạ, nghỉ hè …

Cô định nói, tui sang để xem Valentine’s Day  bên xứ Mỹ ông đó, khác xứ Tây tui thế nào nhưng sao cái ông này có nụ cười khiêm tốn quá ta. Ông lật lật một lúc, đóng con dấu vào rồi trả lại cô passeport:

– Chúc cô thượng lộ bình an!

Ủa, hỏi chi mà ít vậy nè. Có hai câu thôi đó hả. Cô định là mình sẽ phải nói nói tiếng Mỹ líu lo (hay líu lưỡi) chớ. Cô thở phào. Mình đặt chân vào « không phận » nước Mỹ rồi đấy nhé! Sang đây rất nhiều lần mà sao mỗi lần qua trạm kiểm đầu cũng thấy chua cay gì đâu.

Cô liếc qua bên phải, chỗ hành lý đang xuống chạy lòng vòng. Không biết phải lấy ra hay không. Hay là nó chạy chán rồi nó tự động lên máy bay theo cô về thành phố anh! Lại phải chạy đi hỏi hỏi thăm một nhân viên đứng gần đó:

– Ông ơi, tui về đây nè, hành lý tui đang ở đó đó, tui phải làm sao?

– Cô lấy ra, rồi chuyển nó vào một chỗ khác …

– Chỗ khác là chỗ nào?

Ông ấy nói chắc là dễ nghe, dễ hiểu, nhưng cô thì không hiểu hết những gì ổng muốn nói. Cô nghệch mặt ra nên ổng chơi động từ tu Quơ. Tu Quơ là quơ tay quơ chân í mà. Hình như phải kéo hành lý ra ngoài xong rồi chuyển hành lý sau cánh cửa tay mặt. Xong rồi lấy thang máy lên lầu. Lên lầu xong thì gặp những gì và làm gì cô hết đóan được! Đại khái vậy phải không. Ra ngoại quốc, nếu hỏi tên một con đường chỉ nên hiểu cao lắm là quẹo trái hoặc quẹo phải thôi. Khi quẹo xong rồi mình mới hỏi tiếp nha. Cứ chậm mà chắc. Chứ để họ chỉ búa xua là trí nhớ mình quờ quạng ngay. OK! Cô tự nhắc mình và hăng hái gật đầu.

Sau khi chuyển hành lý cô lấy thang máy. Hỡi ơi, sao lại phải qua kiểm tra xách tay, giày dép, thắt lưng, đồ trang sức và bước vào một cái máy, giơ hai tay lên đầu không được cười giỡn cho máy chụp chân dung nữa vậy nè!

Còn mấy phút nữa thôi, máy bay sẽ bỏ mình hay chờ mình đây?  Mỗi một người sẽ mất cái khoảng này bao nhiêu phút, bao nhiêu giây? Chụp chân dung xong lại phải sang bên kia gom đồ đạc, mang giày, mặc áo.  Cô không dám nhìn đồng hồ nữa! Trời-sinh-voi-sinh-cỏ sinh-số-sinh-mạng-sinh-duyên-sinh-nợ! Cứ vui vẻ đi. Bất quá máy bay bay bỏ mình lại thôi chớ gì!

Thành phố anh, phải đi cổng A, tay mặt. Không biết nơi này là cổng chữ gì mà sao càng sát giờ bay càng thấy con đường trước mắt dài lê thê. Thấy chưa mới vừa nói vui vẻ đi mà sao lại lo nữa rồi không biết. Người đàn ông phía trước đi như chạy. Không biết ông có đi trùng chuyến bay tới không? Nếu trùng, ông đến trước ông nhớ nói phía sau tui còn có cô Á Đông, khoan đóng cửa máy bay nghe! Bên Paris rượt bus, rượt métro, giờ sang Mỹ rượt máy bay!

– Thành Phố Sương Mù?

Nhân viên hãng Delta đón khách tận ngoài hành lang,  (sao giống bên VN mình quá hà, mấy bến xe đò rao: « Mía ghim đây! Soài cóc ổi đây! Bắp luộc đây! Trứng cúc luộc! Đậu phụng luộc đây! » Sao nhiều món « luộc » không vậy nè, chắc là ăn trên xe cho tiện?) :

Cô gật đầu. Chạy muốn hụt hơi luôn còn sức đâu mà líu lo tiếng nước người!

Delta 4642 rời Salt Lake City 3 giờ 5 phút

Món ăn cuối cùng, Pizzas-Cà Rem! Ngó không thôi là muốn … « quợn » rồi !

Trang Thanh Trúc



Trừu Đúc Lò – Nicolas’ favorite

 

Thịt trừu (phần vai), rửa sạch. Ướp thịt trừu trước một ngày với các gia vị sau đây

– Thật nhiều tỏi (ghim tỏi vào thịt)
– Chút tiêu

– Chút muối
– Chút dầu ô-liu
– Chúc Herbes de Provence
Trước khi đốt lò :
– Luộc sơ khoai tây xong, lột vỏ, thái làm tư, hoặc làm sáu
– Thái nấm
Cho tất cả vào lò nướng xong, mở vi tính lên FB đọc thư, xem hình, nghe nhạc, khi nào lò … có mùi là lạ nghĩa là khét, lúc ấy ra ăn là OK :))

Các Bạn làm thử xem sao nghe, Trúc làm hồi chiều nay đó – Thằng nhóc Nicolas nhà Trúc nó ưa món này lắm

SALT LAKE CITY – DELTA CHUYẾN BAY 171

 

Những con số cộng lại được 9 điểm. Chắc chắn Delta Airlines cũng tin dị đoan lắm chứ chẳng phải chơi!

Em sắp xếp đồ vào valise, được 23 kí lô thôi đó nghe, nhớ nghe! Ừa, thì nhớ, bất quá bỏ ra 50 euros để cho một valise thứ nhì tháp tùng theo em. Nhưng sang Mỹ có một thân, một mình,  ngại cái việc phải lấy valise ra, rồi lại bỏ vô, rồi chạy đi tìm chuyến bay khác quá. Không biết cái chuyến bay kế tiếp đó, cái cổng đến có xa không nữa?

Mỹ mà. Có cái gì là nhỏ, là gần đâu!

Sáng sớm, em lại lôi valise ra mở khóa bỏ ra một món đồ. Lại bỏ ra! Cái cân hành lý ở nhà coi bộ không khá chút nào, có lúc nó là 23, có lúc nó nhích đến 24. Huốt một kí không biết họ có làm khó làm dễ không ta? Tuần rồi có cô bạn cũng lấy Delta. Huốt 2 kí họ bắt mở valise lấy đồ bớt ra đó. Cái đó đúng là phiền vì người đi thì cứ hay nghĩ rằng huốt “chút đỉnh” năn nỉ chắc là người ta xí xóa. Nhưng mà rủi gặp cái người khó tánh tuân theo đúng quy luật Hàng Không, họ bắt mở valise thì mình sẽ không biết phải bỏ cái gì ra. Vì cái gì cũng muốn mang theo!

– Anh thích quà gì từ Paris?

– Em đừng bận tâm như vậy. Em sang thăm anh là em liều mạng lắm rồi. Anh cám ơn em!  Nhỏ ơi …

Chuông reo, người gọi là anh taxi, anh nói tui đã đến rồi cô có thể xuống được rồi. Em chào cả nhà và chiếc xe hướng về đường ra phi trường . CDG terminal E . Buổi sáng trời lạnh và, buổi tối đang là bên anh. Sáng thì không dung dăng dung dẻ đâu nghe, người đi làm thì vẫn phải làm, vẫn phải ào ạt vào Paris. Nhìn cảnh kẹt xe sớm nay là hiểu thôi. Em đi trừ hao sớm ba tiếng. Anh yên tâm! Em lại nói anh yên tâm mà trong em thì không yên tâm cho lắm! Sao lạ vậy ta? Trong phi trường thì lác đác người, ít ai dùng những chuyến bay sớm và khuya thì phải.

– Hành lý cô huốt 1 kí 400! Bận về cô cẩn thận đừng để cho huốt nữa nghe! Cô gái da đen ngồi  sau quày kiểm tra bao dung cười rồi chúc em đi đường thượng lộ bình an. Em thích dịch chữ Bon Voyage thành Thượng Lộ Bình An. Nhiều chữ lúc nào cũng ấm áp hơn ít chữ! Cô gái phải chúc như vậy vì cô ta làm việc cho hãng Delta. Nếu máy bay có việc gì em mất mạng thì cô ấy cũng có thể … mất việc vì máy bay ế! Em cười thầm đáp lại. Thú thật khi qua khỏi các trạm kiểm tra em vẫn chưa tin rằng em đang ở phi trường. Em đang đợi chuyến bay. Và, em sắp gặp lại anh. Tất cả những chuyện em làm mấy bữa nay cứ như máy thôi …

Đường xa phải dùng máy bay. Máy bay là phương tiện an toàn nhất (người ta hay nói thế!). Nhưng đi máy bay không mệt bằng phải qua các trạm kiểm tra! Bạn nào đi máy bay nhớ thủ sẵn một cái bao ny lông (tùy phi trường, ở CDG  ngay chỗ xếp hàng khám xét hành lý xách tay hầu như có sẵn). Bạn hãy gom chìa khóa, máy hình, máy nhạc, dây nịch, những đồ trang sức, … những đồ dùng mà khi qua máy rà có thể sẽ “kêu” lên đó,  Bạn cho tất cả vào cái túi ấy (nếu không sẽ rất là phiền vì mình có thể  quýnh quáng không nhớ mình cất giữ nơi chốn nào trong khi nó nằm ngay trước mắt).  Chưa hết hầu như mọi người có thói quen trong khi nối đuôi nhau sắp hàng chờ đến phiên mình thì hay lấy điện thoại ra gọi tứ xứ để từ giã lắm! Cái phône ấy, khi cúp xong Bạn cho nó vào cái túi ny lông luôn cho tiện người ta kiểm tra nha! Bạn sắp xếp vậy sẽ giúp ích cho Bạn khi hành lý từ bên này chui vào máy rà bước qua bên kia, Bạn túm lấy cái bao, gọn hơ hà thay vì phải lấy từng món một cho vào túi sách. Đi một mình dễ quên. Đi hai mình càng dễ … không nhớ gì ráo trọi! Vì cứ nghĩ người kia làm cho không thôi! Thành thử ra Bạn nên tự “phục vụ” Bạn là đảm bảo hơn hết!

10 giờ 55, Delta 171 nhắc em nói lời tạm biệt Paris!

14 giờ trưa kém mấy phút, (Paris lúc ấy gần 23 giờ khuya), Delta 171 khều em nghiêng đầu qua cửa sổ:

– Nhìn đi nè, SALT LAKE CITY đây nhé!

Em lôi máy hình ra bấm lia bấm lịa. Hồ Muối là đây! Bên ngoài trời đầy mây. Niềm tin em hân hoan mạnh mẻ đầy …