Les Photos d’Apou – Dương Phương Linh

duongphuonglinh290309

Dương Phương Linh

http://apouphotos.hautetfort.com/

Xin hân hạnh giới thiệu cùng quý bạn đọc, hình chụp từ họa sĩ Dương Phương Linh.


viet-nam-by-duong-phuong-linh

photo-2-by-duong-phuong-linh


photo-3-by-duong-phuong-linh

viet-nam-4-by-duong-phuong-linh

fleurs-by-duong-phuong-linh

californie-2-by-duong-phuong-linh

californie-by-duong-phuong-linh

paris-2-by-duong-phuong-linh

paris-3-by-duong-phuong-linh

viet-nam-5-by-duong-phuong-linh


viet-nam-6-by-duong-phuong-linh

chateau-de-la-loire-2-by-duong-phuong-linh1


chateau-de-la-loire-3-by-duong-phuong-linh

Dương Phương Linh

http://apouphotos.hautetfort.com/

Trăng cổ tích

lan46
Anh vén tấm màn nhìn ra bên ngoài. Lâu lắm mới bắt gặp một sáng đẹp trời. Không ít, không nhiều. Đẹp vừa đủ cho hàng cây xôn xao gọi lá . Anh muốn nói cái điều anh suy nghĩ từ mấy hôm nay nhưng nghĩ sao lại thôi, thành ra tiếng thở dài loang dần trong tách cà phê đặc quánh.  Anh nhìn sâu vào mắt Phi, cố thu lại dáng dấp, nụ cười, ánh mắt của người con gái đang đứng tựa lưng vào tường. Cô xé từng miếng bánh mì nhỏ quẹt chút bơ với mứt dâu, rồi chậm rãi ăn. Cô luôn tỏ ra an nhàn trước mọi vấn đề và « măng-phú » trước mọi khó khăn. Đối với cô, vui hay buồn, ngày tháng cũng gần như nhau.

Sáng nay, cái nhìn lan man của anh lại làm cô hồi hộp mới lạ. Đôi mắt cô có dấu hiệu bối rối. Có phải cái điều cô đoán từ đêm hôm qua đến nay sắp trở thành sự thật không? Cái hộp nho nhỏ hình vuông mầu xám đó. Có phải là anh muốn đề cập với cô về cái hộp xinh xinh ấy? Phi nhíu mày chờ đợi nhưng anh bỏ lững câu nói. Anh ngồi xuống mép giường trốn ánh mắt người con gái đang nhìn anh đăm đắm. Truyền hình trong khách sạn có bao nhiêu đài anh bấm hết bấy nhiêu. Anh bối rối tìm tin tức để trám vào cái khoảng cuối của thời gian vì sắp phải trả phòng rồi. Mình sắp chia tay rồi, sắp mất chỗ trú ẩn rồi. Người dọn phòng đang đứng đâu đó ngoài hành lang. Những âm thanh lạnh vang dội bên tai cô. Người ta đang dọn dẹp đến phòng số mấy vậy? Sắp đến phòng hai đứa chưa. Trời ơi, cái chữ « hai đứa » cô vừa thốt ra đó  nghe sao thật lạ. Không biết đến khi mỗi người chỉ còn riêng lại một mình thì người ta gọi là gì?

Anh bất chợt gọi tên cô, « Phi ». Cái âm ngang ngang không dấu hỏi, ngã, sắc, huyền, nghe ấm cúng đến vô cùng. Bàn tay anh vỗ nhẹ nhẹ trên tấm nệm, mời mọc:

« Đến đây ngồi với anh. Phi đứng như thế, xa cách quá! »

lan41

Cô ngoan ngoãn nghe theo lời mời, ngồi xuống bên mép giường. Anh và cái cặp táp da bò đã chiếm hơn hai phần ba chỗ ngồi. Sao anh không bỏ bớt mớ giấy tờ, đồ đạc ở nhà. Đi đâu cũng xách theo cái cặp mầu da bò nặng chình chịch, ngó bệnh quá! Nhưng phải xách cặp như thế mới lịch sự, mới trí thức. Ví dụ lang thang ngoài đường bất chợt trời lấm tấm mưa, mặc áo khoác dài chấm gối, tay xách cặp, môi ngặm điếu thuốc ngó lãng tử thấy mồ đi. Anh chẳng từng nói làm kinh doanh (bất cứ ngành nghề gì)  thì phải ăn mặc cho đàng hoàng, cho người xung quanh nể nang. Phi hay phân vân mỗi khi anh chấm dứt sự bực mình bằng câu nói cổ điển này. Không biết người làm kinh doanh thì có được bao nhiêu phần trăm bên hai chữ đàng hoàng. Nhưng anh biết Phi tin anh là người đàng hoàng. Anh không cần phải mang tiếng kinh doanh, kinh diếc gì hết. Cô muốn tin sự suy luận của mình là chính chắn.

Anh đốt thêm điếu Dunhill. Khói bay ngang mắt Phi vướng lại chút mỏng manh dịu dàng. Cô đã khá quen với cái mùi khen khét này rồi. Nhưng quen không phải là chấp nhận. Cô nhăn mặt kèm theo câu cằn nhằn dễ thương:

« Hút gì hút hoài à! »

« Mới có hai điếu mà Phi. Thêm điếu này nữa thôi, rồi anh ngừng »

« Nói phải giữ lời nghe! »

Anh cười hiền, cắn nhẹ vào một bên vai cô thay câu trả lời. Vết răng anh, chuyển từ nốt mi thăng sang nốt mi giáng. Mở ra câu điệp khúc thở than « đau thấy mồ luôn á ». Cô rút người lại như con sâu gặp phải giọt nước rớt  xuống từ chiếc lá rượu. Rụt rè, ngỡ ngàng, lạnh. Anh tìm môi cô. Khi người ta yêu nhau thì hôn bao nhiêu lần, bao nhiêu lâu, mới gọi là đủ. Anh « niêm phong » chiếc môi ấy bằng lá bùa thơm ngan ngát  trăng cổ tích.  Mai này, nếu vì lý do nào đó anh phải đi xa,  Phi nhớ đằng sau Khách Sạn Cổ Tích là  Nhà Ga Bắc nghe.  Anh miên man nói, sợ như không còn dịp thì thầm với cô nữa hay sao không biết.

lan451

Cánh cửa sổ được nới ra, chút ánh nắng rọi vào, khoảng trống vỗ về mầu khói thuốc chìm khuất bên ngoài lan-can.

Anh ho khan một tiếng làm cô giật mình. Tiếng anh ho làm cô xốn xang. Không biết làm sao để nhắc chừng cho anh bớt hút ba cái thứ tai hại này! Bây giờ còn gần bên nhau thì còn siêng năng nhắc chừng nhau. Mai mốt xa mịt mù biết có còn ai đó quan trọng ngồi mong đợi lời nhắc nhở quen. Người ta không thường hay nói, « Xa mặt cách lòng », là gì.

« Anh có chuyện muốn nói với em. Mà sao nói ngay lúc này anh thấy kỳ kỳ quá. Hay là mình đi tìm cái gì ăn đã nghe Phi… « 

Anh do dự, rào trước đón sau. Làm như anh hết còn là anh, cái tánh thẳng thừng mọi khi bỏ đi đâu mất tiêu. Anh đan những ngón tay trong tóc cô. Anh tìm hơi ấm bên những cọng tóc hay anh đang giấu đi tiếng thở dài. Phi im lặng chờ đợi. Khi người ta nhìn thẳng vào mắt nhau là lúc trái tim người ta đập vô số nhịp lệch lạc. Nốt nào là nốt móc đơn, móc ba, để nhớ đến đoạn đó ngón tay sẽ gõ nhịp lẹ làng hơn. Trời, ngay trong lúc này mà cô còn văn vẻ quá. Nói cứ như làm thơ! Vậy chứ trái tim cô đang đập lệch bao nhiêu nhịp (trong khi bản nhạc chỉ cần nhận ra một nốt sai thôi nghe cũng đủ chói chan rồi). Có tiếng ru của gió tạt ngang qua nhắc chừng. Không ai nói trái tim đập sai nhiều nhịp mà chỉ cần một nhịp thôi là đủ rồi. Có nhớ không đó? Một nhịp thôi, sát nghĩa rồi, nhớ nghe.

« Nói gì nói lẹ đi anh! »

Tự dưng Phi buông ra sáu chữ nghe nhạt thếch, tan biến cái  lãng đãng dịu dàng. Cũng may cô còn dằn lòng kịp chứ không thôi cô đã thòng thêm câu:

« Có phải chuyện cái hộp vuông xinh xinh mầu xám anh muốn đề cập với em không anh? ».

Tình yêu nào lại không kết chặt nhau bằng (ít nhất) một chiếc nhẫn! Cô không cần hột xoàn, cũng chẳng cần vàng vòng gì quý giá. Cô chưa hề đặt một điều kiện gì sán lạn ở thì tương lai. Nhưng rõ ràng cô bắt gặp anh lấy từ trong cặp táp da bò của đêm hôm qua. Cái hộp vuông xinh xinh mầu xám cho vào túi áo. Cô tưởng tượng ra thêm, anh đang chuẩn bị thời gian và không gian dễ thương nhất để trao lại cho cô đó mà (thật lạ, là cô không hề nghĩ anh có thể sẽ trao lại cho ai khác, ngoài cô).

Thấp thoáng hình ảnh phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc lượn ngang ý nghĩ Phi. Đạo diễn hay cho các nhân vật nam sánh vai con nhà giàu (phần đông du học từ bên Mỹ về). Đợi  bao giờ phim diễn ra cảnh giận hờn, hiểu lầm, ghen tuông, đưa đến đoạn chia tay thì đạo diễn sẽ sắp xếp cho nhân vật chánh đi Tây hoặc Thụy Sĩ. Và không thiếu cái cảnh tỏ tình với người yêu mình bằng cử chỉ lúng-ta-lúng-túng, chờ chực cơ hội thuận tiện để rút từ trong túi áo ra một cái hộp nho nhỏ trong đó đựng sẵn một chiếc nhẫn gắn đầy hột xoàn (con nhà giàu, nhẫn không gắn hột xoàn thì gắn gì bây giờ). Phim bộ nhiều tập của Hàn Quốc mà còn có cảnh đó thì xá gì câu chuyện thật của anh và Phi, đúng không? Cô đẩy đưa ý nghĩ rồi mỉm cười thật trẻ con.

lan42

Ngoài hành lang, tiếng chân người dọn phòng càng lúc càng kề cạnh hơn. Người ta sắp lịch sự (không biết có lịch sự thật không) mời anh với Phi ra khỏi phòng cho tiện việc lau chùi,  thay khăn, thay giường rồi. Anh kéo tay cô đứng dậy. Tay còn lại không quên xách theo cái cặp da bò nặng ì. Rồi anh hấp tấp, nói-vội-nói-vàng:

« Phi ơi, em làm sao đó thì làm. Cố gắng mượn dùm anh 40 000€ để anh lo thanh toán nợ nần trước khi anh đi xa, nghe Phi… »

Cô bần thần nhìn anh. Cô bàng hoàng nhìn anh. Cô muốn dỗ dành rằng mình đã nghe lầm điều gì đó …


Trang Thanh Trúc

Thương Yêu (7)

lan112


– À anh, anh có biết cách trị Cholestérol bằng trái khổ qua không anh?

– Em nói anh nghe trước đi …

Cô huyên thuyên:

– Lúc H đưa em về nhà H nói H sẽ đậu xe ở gần tiệm thực phẩm Á Đông, mua hai trái khổ qua cho Bác. Em hỏi, bộ ở nhà định nấu canh hả ? H nói không, mua khổ qua về để xay khổ qua với dưa leo, ớt bị, cần tây, táo xanh.

– Xay hay ép?

– Xay hay ép gì anh?

– Anh hỏi em, bạn em dặn xay hay là ép những rau quả ấy?

– Ơ, em đâu biết đâu! Hình như là xay thì phải. Em cũng mua mấy thứ rau quả ấy về. Em xay xong, uống sao thấy lợn cợn quá. Mà em cũng không rõ công thức ra sao nữa. Em nghe H nói mua khổ qua, thì em mua khổ qua. Em mua mỗi rau quả hai phần. Uống mùi vị cũng được, nhưng sao ghê quá!

– Cô nương à, lấy giấy viết ra ghi lại công thức. Anh đọc cho nè …

– Ủa, bộ anh có biết cách trị Cholestérol bằng khổ qua hả!

– Anh nghe em nói cách trị Cholestérol bằng khổ qua, anh đã nghi công thức này rồi. Nhưng nhiều người hay lộn, máy ép với máy xay lắm. Em ép những rau quả này cho các Cụ uống vào buổi sáng, tốt lắm. Em có giấy viết chưa?

– Dạ, anh đọc đi …

Cô trả lời mau lẹ nhưng lười biên ra giấy quá. Cứ rửa sạch. Cắt nhỏ. Trộn mấy thứ rau quả này chung với nhau. Bỏ vào máy xay. À không, máy ép. Thì ra thuốc thôi chứ gì!

Bên kia đầu dây, anh vẫn chậm rãi đọc cho cô viết:

– Cần tây, hai bẹ

– Ớt bị xanh : 1/2 trái

– Khổ qua : 1/4 trái (dài 20 cm)

Anh mới đọc đến đây, cô kêu anh « tốp » ngay!

– Đợi em chút anh, để em ghi ra giấy. Tự nãy giờ là nghe thôi, hỏng có ghi chữ nào hết á!

– Biết ngay!

Cô cười tươi trong điện thoại .

– Rồi, anh đọc lại đi anh…

– Giấy viết đàng hoàng chưa đó?

– Dạ, lần này rất đàng hoàng!

– Nghe cho kỹ nhé…

Lại nhé với nhiếc. Đọc mau đi « cha nội! ». Cô cười thầm. Anh ấy mà nghe được chắc sẽ kí vào trán cô vài cái, cho chừa cái tật ẩu!

Công thức làm giãm bớt chất Cholestérol là đây :

– Cần tây, hai bẹ

– Ớt bị xanh : 1/2 trái

– Khổ qua : 1/4 trái (dài 20 cm)

– Dưa leo : 1/4 trái (dài 20 cm)

– Táo xanh : 1 quả (pomme verte)

Nhà có máy ép nước trái cây, nhưng sao cái máy này to quá, mang xuống rồi lại không có chỗ để nên Đông cứ dùng cái máy xay nước trái cây thôi. Sau khi xay, lấy bả ra. Ông thầy căn dặn, uống mà có bả, sẽ làm cho đầy bụng. Không tốt đâu. Vì bả như… bột. Em ép năm thứ rau quả này cho các Cụ uống vào buổi sáng nghe. Tốt lắm.

– Hiểu chưa?

– Dạ, em sắp hiểu rồi anh!

Mấy hôm rày uống năm vị thuốc này, không biết Cholestérol ra sao chứ cô có cảm tưởng gương mặt mình hình như « sáng sủa » ra! Dưa leo, là chất rất tốt để … làm da mịn màng hơn mà. Đông thấy, Mẹ có vẻ ưa nước rau quả này lắm. Riêng Ba của cô, ép uống, thì uống thôi. Miễn bàn…

trangthanhtruc

Thương Yêu (6)

lan32

Cô có cảm tưởng hình như tóc cô bớt rụng hay là từ khi Massage phần đâu cho Mẹ của H, cô thương quý mỗi cọng tóc của mình hơn!

Tóc Bác nay đã rụng sạch. Thời gian đi nhanh quá! Mới hôm nào trời chớm Thu. Những con đường se se lạnh ngập đầy lá đỏ, nâu, vàng úa. Nay đã sang Xuân. Cây cỏ đua nhau trổ bông. Tuần trước nắng ấm, tuần này lạnh lẽo, gió mưa rỉ rả suốt ngày. Thời tiết như vậy, sân vườn nhà Bác chắc khỏi phải tưới? Vậy đỡ cực! Nhưng nếu trời âm u giá lạnh hoài như thế này, Bác nằm trên giường có buồn lắm không?

Con không thể giấu được sự xúc động của mình trước khi đặt hai bàn tay trên phần đầu của Bác. Mỗi lần con đều bắt đầu bằng duy nhất một câu .

– Bây giờ, con làm cho Bác ngủ nghe! Bác cứ nhắm mắt và ngủ cho thoải mái. Bác đừng gượng lại với cơn buồn ngủ há. Bao giờ xong, con đánh thức Bác dậy!

– Rồi, con…

Cô không có bùa phép gì đặc biệt cả. Cô chỉ có tấm lòng.

Mọi vết thương lớn bé đều cần thời gian để vá lại thì phương pháp trị liệu bằng Massage, cô nghĩ, chắc cũng phải cần như vậy. Hãy xoa những ngón tay mình vào nhau, cho thật ấm, trước khi đặt nó ở vị trí nào đó trên cơ thể của người mình muốn Massage. Hãy nhớ biết hít thở, từ tốn trên mọi phương pháp bấm huyệt và mãnh liệt chút đỉnh, khi cần. Cô đang nhắc riêng mình cô đó!

Lần đầu tiên Massage phần đầu của Bác, tóc chưa rụng.

Lần thứ nhì, không để ý lắm.

Lần thứ ba, mặc dù H lên tiếng trước rằng, « Tóc bà già tui, rụng rồi! », cô vẫn không giấu được ngỡ ngàng.

Lần thứ tư, tóc Bác rụng hoàn toàn. Ai đó nói đã gọi là Sư Cô thì không có tóc. Trong khi đó bên Thiên Chúa Giáo, các Ma-Sơ thì luôn còn tóc. Vậy hôm nay, Bác là Sư Cô rồi.

Cô tự pha trò, mà cười không ổn.

Những ngón tay của cô vẫn kiên nhẫn ôm lấy phần đầu của Bác. Cô chờ cho đến bao giờ tiếng ngáy của Bác đều đặn hơn cô sẽ di chuyển dần dần những ngón tay xuống trán, xuống lông mày, hõm xương đuôi lông mày (trị đau đầu, động kinh …), sống mũi (trị cảm cúm, nghẹt mũi), gò má, nhân trung (trị hôn mê, đau cột sống lưng …) môi, khóe miệng, cằm, xương hàm dưới. Sau đó cô sẽ vòng lên phía dưới trước tai, rồi trước viền trên vành tai, (trị ù tai, đau răng …)

Hồi năm ngoái, (thì mới năm ngoái đấy thôi), khi cô làm Massage phía sau đầu cho Bác, những ngón tay cô phải luồn trong đường chân tóc của Bác để tìm kiếm những huyệt sao cho đúng. Bây giờ rõ ràng ràng như thế, mà sao cô chần chừ?

Trên đỉnh vành tai, có huyệt Suất Cốc, trị choáng váng, mất ngủ, suy nhược thần kinh, cao huyết.

Trên thẳng đỉnh vành tai, chính giữa đỉnh đầu, huyệt Bách Hội (trị đau đầu, mất ngủ, đột quỵ không nói được …)

Cô chờ gì vậy! Di chuyển những ngón tay đi chứ. Bác chẳng đã nghe lời cô nói ban nãy lắm hay sao?

Hơi thở của Bác có vẻ đều hòa. Bác ngủ có lẽ ngon. Bác còn ngáy kìa, nghe không ?

Tự dưng cô muốn cúi xuống hôn lên – Nơi Vắng Tóc – ấy quá đi thôi!

trangthanhtruc

(còn tiếp)

Thương Yêu (5)

lan14

– Bà làm Massage lấy bao nhiêu tiền một giờ vậy bà?

Câu hỏi quen thuộc, nhưng mỗi lần nghe là không khỏi giật mình. Cứ như cái ngại ngùng nghe ai đó giới thiệu một cách thân thiện: nghệ sĩ này, nghệ sĩ nọ. Tại sao người ta dùng hai tiếng Nghệ Sĩ, để giới thiệu mà không dùng đơn thuần, Nhạc Sĩ, Họa Sĩ hay Văn Sĩ gì đó? Có biết đâu! Nhưng tiếng nào có kèm theo chữ Sĩ, nghe cũng ớn lạnh nổi da gà hết trơn.

– Tại sao em thích nghiên cứu về bộ môn Massage vậy cưng?

Chắc chắn là phải có lý do. Đương nhiên. Chứ cô lười như gì! Học để giống, hay cho bằng ai, không có sự hiện diện của cô trong trong đó rồi.

Ở Mẹ của N.

– Bác ngủ có được không bác?

– Cũng được cô!

– Bác nhức chỗ nào nhất nè?

– Cái gót chân, chỗ xương chậu. Chứ mấy chỗ kia đỡ chút rồi cô …

– Bác còn bị ù tai không Bác?

– Bớt nhiều cô. Nhưng dạo này, tôi hay bị choáng váng lắm. Tôi đang chờ giấy Bác Sĩ cho đi chụp hình phần đầu đây cô.

Ở Mẹ của H.

– Bác bị nhức cánh tay phải và nguyên phần chân phía tay trái quá chừng con à. Và thêm cái chứng ho, thật là mệt!

Cô ngắm nghía mùa Xuân nấp né bên ngoài kia, không muốn nghĩ ngợi điều gì khác. Ngày mai là gì không biết. Những đứa con của hai Bác chạy ngược xuôi tìm thuốc men chữa trị cho hai bà Mẹ. Con mà nhận một đồng xu nhỏ của hai Bác, thì con còn ra cái thể thống gì nữa!

trangthanhtruc

(còn tiếp)

Thương Yêu (4)

lan12

– Bà chắc biết tui bị gãy 5 cái xương sườn?

– Biết .

Chữ biết cô vừa buông ra, nghe cứ như chuyện con ruồi con muỗi đánh mùi tôm, mùi cá, xà tới đậu lại . Bà Thoa đang lật lại trang nhật ký kỷ niệm đời mình đây! Không biết bả có đọc được dòng nào cái bản dịch của cô gởi hôm trước. Câu chuyện Nữ Tài Tử Điện Ảnh nổi tiếng của Pháp bị hành hung do chính Người Tình của mình làm ra nông nổi đó? Đặc biệt hơn hết, cái anh chàng Ca Sĩ này lại có ngày Sinh Nhật y chang mình! Cái con Rồng Song Ngư này chắc lội và bay lộn đất trời rồi nên mới ra hậu quả khủng khiếp như thế. Bà Thoa chắc là phải đọc cái bài hôm trước cô gởi nên mới gọi cho cô nhắc đến cái chuyện cũ một cách tỉnh bơ bơ đây! Cô lợi dụng trong lúc Thoa nhắc lại chuyện xưa một cách bình thản, cô làm gan hỏi cho ra lẽ một câu mà xưa đến nay Thoa luôn lờ, và lẩn tránh:

– Lúc đó đó, Thoa đứng hay ngồi ?

– Đứng! Rồi giơ tay này, tay kia ra đỡ. Rồi từ từ quỵ xuống.

Cô im lặng. Không trúng gió mà dưng sao nghe đau nhói ở lồng ngực.

– Lúc ấy, tui nghĩ tôi đã làm điều gì đó không tốt. Có không tốt cho nên tui mới bị chồng tôi dạy cho một bài học như vậy. Hồi đó cái gì tui cũng chìu, cái gì tui cũng xin phép. Cơm sườn nướng thì phải có chả cua, phải có bì, phải có mỡ hành phi lên. Muốn đón tiếp bạn bè đến chơi phải có sự đồng ý của chồng thì mới dám mời về nhà …

– Bây giờ Thoa nói ra được như vậy, tốt quá rồi! Những điều này, chẳng có gì phải gọi là hổ thẹn đế nói cho mọi người biết, mọi người giúp đâu Thoa. Cái mà tui nghĩ, Thoa chần chờ lâu như vậy có lẽ là do những dằn vặt giữa xấu và tốt. Mình không mắng nhiếc ai, tại sao người ấy lại có thể chửi bới mình thậm tệ? Mình không dám tát bạt tai ai, tại sao người ấy lại có thể giơ cao tay, đánh, đá, đập mình đến sưng phù mắt, gãy năm cái xương sườn như thế . Mình là con người, mình không phải là con chó, ngồi canh cánh lo chừng nhà. Đợi chủ về, gặm dép đến cho chủ thay. Khi mình bất đồng ý kiến, chủ quơ tờ báo nào đó, đét vào đít.

Mình là con người mà có phải thú vật đâu!

trangthanhtruc

(còn tiếp)

Thương Yêu (3)

lan5

– Em suy nghĩ câu nói của chị hôm qua…

Cô nghệch mặt ra mất mấy giây. Hôm qua, mình nói cái gì vậy cà? Chuyện gì mà sao con nhỏ này nó có vẻ quan trọng quá không biết.

– Chị à…

Lại à với iếc. Cô tưởng như mình đang nín thở nghe theo câu chuyện con em sắp kể:

– Theo chị, Yên hỏi thăm như vậy không có nghĩa là có cảm tình đặc biệt với Vỹ đâu hả? Sao em thấy, hai người ấy, có vẻ hợp nhau lắm! Em có gọi xuống nói chuyện với Vỹ, Vỹ cũng cho rằng Yên là người dễ thương. Nhưng ngừng lại ở đó. Vỹ nói, em với anh Yên thân nhau như vậy. Vỹ không muốn làm em buồn chuyện gì cả. Có nghĩa là tại vì có em trong đó hả chị?

À nhớ ra câu chuyện hôm qua đây rồi. Chuyện của những người hơn 40 tuổi. Chuyện tình cảm làm cho người ta thành trẻ con lúc nào không hay. Như đứa bé, chập chững mới biết đứng chựng. Nhìn xung quanh, thấy bao cảnh vật lạ lẫm. Tò mò muốn bước tới ngắm nhìn cho rõ hơn. Nhưng chưa biết phải nhấc chân nào trước. Và sau khi nhấc một chân lên, thì phải làm sao nữa. Những tư thế như vậy, có làm mình mất thăng bằng hay không? Và nếu như mình bị mất thăng bằng, mình sẽ ra sao? Mình sẽ phải té đau như thế nào? Rồi sẽ có ai vịn tay, nương cho mình đứng lên hay không?

Khi nhìn một đứa bé đứng chựng, chưa dám bước tới, mình sẽ hiểu được rằng, đứa bé chưa có sự tin tưởng tuyệt đối. Chờ đi, vài ngày nữa thôi. Khi đứa bé biết đi rồi thì đến lúc ấy ta rượt theo chưa chắc kịp!

Hôm qua, cô nhớ cô có nói như thế này, nếu như cái anh Yên dễ thương nào đó, (mà cô chưa một lần vinh dự được giới thiệu!), nếu Yên thật sự muốn liên lạc thẳng với cô bạn tên Vỹ, thì cứ việc hỏi thăm số điện thoại, địa chỉ e-mail, qua em. Thời buổi hiện đại, hại điện, ai cũng lớn cả rồi. Hơn 40 tuổi cả rồi. Cũng đôi ba lần dở dang. Kinh nghiệm xương máu đầy mình, chớ có phải nít nhỏ gì lắm đâu! Nói chuyện với nhau, hợp nhau, một nụ cười gởi đi, đâu có phải là đã có cảm tình đặc biệt lắm rồi đâu. Nụ cười vô tội vạ mà! Lịch sự xã giao. Ai cũng có thể làm được hết mà! Trong bàn ăn, một cuộc gặp gỡ, không lý do gì làm mặt lạnh, mặt ngầu với nhau chi cho người ta thêm ghét. Đúng không nào?

Mà điều quan trọng là em muốn cái gì mới được kìa!

Em muốn giữa em và anh chàng tên Yên nào đó sẽ có tình cảm sâu đậm thêm hay là em muốn giữa em và Yên chỉ dừng lại ở vị trí bạn bè. Nếu ở cương vị bạn bè, việc gì em phải phân tâm như thế! Hãy nhìn ra phố, bên ngoài kia bao nhiêu sợi nắng tháng Ba đang nhảy múa tuyệt vời. Hãy bước ra đường, lỡ như cái nắng mình vừa trông thấy bất chợt đổ thành cơn mưa hối hả, thì mình cứ việc … trúng mưa thôi! Chớ làm sao bây giờ? Đời sống mà. Tình Yêu, nếu thật sự em muốn giữ, em hãy tìm cách giữ. Giữ được cho an lành, thì tốt .Cố gắng giữ mà không được an lành, thì mất. Mất thì thôi. Biết làm sao hơn. Đâu có gì hoàn toàn đâu. Cứ thế mà mà vui vẻ sống.

Hãy bắt nắm, ngày tháng trong tay. Đừng để nó vuột mất lần nữa rồi em lại sẽ khóc như mưa năm nào. Cái lần đầu tiên, em hay tin Yên lấy vợ đó. Nhớ ra chưa?

trangthanhtruc

(còn tiếp)