Tình tự với hoàng hôn – Phạm Ngọc

Venise

Venise2

Venise3

Tình tự với hoàng hôn

Những con đường em qua
vẫn hút xa tầm mắt nhớ
đám cỏ gieo mình tình tự với hoàng hôn
chiếc lá buồn bay giữa cơn giông
bằng lăng tím lạc mùa hoa nở muộn
Hạ chưa qua mà mùa Thu đến sớm
góc phố về / run rẩy ngọn heo may
tình đã phôi phai!
sao nỗi nhớ còn đầy đến thế
hai chúng ta đã bước vào ngã rẽ
lặng lẽ nói cười cùng với nỗi cô đơn.

Còn nhớ nhau không?
khi bước qua tháng ngày quên lãng
kỷ niệm rơi tả tơi từng cánh mỏng
trên những bước đời sỏi đá chông chênh
trên những lối về hằn dấu ly tan
nắng đã theo anh không bao giờ trở lại
mưa đã theo em cùng nỗi buồn vương vãi
ai biết rằng mình ngồi đếm nỗi đau?
ai biết rằng mình đi giữa mưa ngâu?
bởi tình yêu làm con người lú lẫn
em như sân ga một lần anh ghé đến
anh như con tàu đã bỏ bến đi xa.

Năm tháng sẽ qua
đoá bằng lăng tím lòng chờ đợi
niềm vui ở nơi đâu? Em không còn nhớ nổi
mà muộn phiền thì thắp sáng trong tim
yêu thật dễ dàng mà sao lại khó quên
đến thật nhẹ nhàng mà sao đi quá vội
để bây giờ chẳng còn ai đưa lối
chỉ biết tự tình cùng với khát khao riêng
bước em về nuốt cạn hương đêm
bỏ thề hẹn trên ánh trăng mùa cũ
em rồi sẽ như loài chim mất ngủ
hót mãi một đời khúc hát yêu anh…

Phạm Ngọc
24062009

Publicités

Nốt Nhạc Cuối Mùa Đông (5)

NOT NHAC CUOI MUA DONG16

NOT NHAC CUOI MUA DONG15

9.

– « Để anh nói em nghe », gì anh ?

– À, anh muốn tìm lại những món quà anh vô tình đánh mất khi xưa. Nếu không tìm được anh sẽ áy náy hoài không thôi.

– Tánh anh thực tế hơn em nhưng sao cái chuyện này, em thấy em thực tế hơn anh.

Anh nhăn mặt:

– Giải thích rõ hơn coi …

Cô tằng hắng lấy giọng (như  người  ta thử  mi-cờ-rô) :

– Em khác anh ở chỗ, em rất thích ba cái đồ lắt nhắt, nên ai cho gì  em cũng giữ hết. Nhưng khi em quyết định điều gì đó, chẳng hạn như bỏ món quà ấy đi,  thì em sẽ không hối tiếc!

Anh cười. Nhún vai. Rồi khoác tay:

– Tưởng chuyện gì. Chuyện đó anh biết em quá!

Cô cười nhỏ, thấp giọng:

– Anh biết em quá?  Đáng lý ra anh « phải » nói hồi xưa mình không quan tâm, không màng giữ đến các món quà kỷ niệm. Ai xin, mình cho. Không xem đó là vật phải chắt chiu giữ gìn thì bắt đầu từ ngày hôm nay mình sẽ biết giữ gìn các món quà người khác cho lâu bền hơn …

– Sau này, có ai tặng quà gì cho anh đâu?

Úi trời, lời trách thầm là đây!

Giọng cô  nhỏ nhẹ:

– Hai cái món mà anh muốn em tìm mua lại đó, là bao nhiêu?

– Chắc khoảng 600 euros …

Cô có nghe lầm không? Cô có bị ù tai không vậy Trời:

– 600 euros cho cái bật quẹt và cây viết! Anh không có nhầm với 600 tiền quan cũ chứ ?

– Dupont chứ bộ!

Cô nói một hơi như sợ ai đó tranh dành lấn lướt:

– Sáu chục euros may ra em mua! Tu es malade! Complètement malade! Em hát cho anh nghe, « Je suis malade » của Serge Lama được đó.

http://www.youtube.com/watch?v=bKg7LCRgwoQ&feature=related

Bệnh quá!

– Anh không chống lại ý nghĩ của người khác, mặc dù anh không đồng ý. Sao em chống lại ý nghĩ của anh!

– Em không có chống anh. Em nói lên ý nghĩ riêng của em đó thôi. Kỷ niệm vô giá. Bộ anh tưởng bây giờ anh bỏ ra 600 euros để mua lại cái bật quẹt, cây viết Dupont gì đó, là anh đã mua lại được cái vô tình ngày xưa hay sao? Chuyện gì đã qua, cho qua . Chuyện bây giờ là anh cố gắng quan tâm đến các quà cáp anh nhận được kìa …

– Em nghĩ đơn thuần vậy. Nhưng anh không nghĩ vậy. Mỗi người có cách suy nghĩ riêng!

Tự dưng cô nhớ ra một điều.  Cô hơi chồm ra phía trước:

– Quà em cho anh đó, chắc em phải ghi danh sách ra quá …

– Khỏi cần ghi. Anh đọc cho nghe:  Hai cái cà vạt, hai cái áo sơ mi …

– Hiệu gì ?

– Pierre Cardin!

– Mầu gì ?

– Một kem, một xanh!

– Không phải xanh. Tím chứ không phải xanh!

– Tím xanh gì tùy em!

Cô hỏi tới tấp như  anh với cô đang chơi bóng bàn. Không ai muốn mất banh cả.

NOT NHAC CUOI MUA DONG13

NOT NHAC CUOI MUA DONG14

10.

Café Dương Cầm về đêm người ta treo mấy cái  đèn lồng lủng lẳng vàng, xanh, đỏ thơ mộng ngó dễ thương hết biết. Lúc ấy, đối với cô cái gì sao cũng dễ thương hết biết. Như không khí tháng Bảy ngột ngạt khó chịu gần chết mà cô cũng thấy dễ thương, tìm không đâu ra được ngay ở quê nhà. Anh ngồi đối diện cô, giải thích cô hiểu dĩa gỏi người ta vừa mang ra là gỏi bồn bồn. Bồn bồn có mầu trắng, cọng dài như cọng súng. Cắn vào hai hàm răng nghe dòn dòn, thêm vị chua cay của nước mắm ngon, cùng mùi rau răm. Hấp dẫn. Cô bất ngờ ngước lên, bắt gặp ánh mắt anh hạnh phúc.

Lần ấy, áo sơ mi anh mặc, và áo ngực cô  cài, tình cờ có  chung một mầu. Đó là mầu tím. Từ mầu tím, cho con muỗi ở café Dương Cầm bay vo ve chích vào chân, vào cánh tay cô, cũng trở nên thơ mộng  lãng mạn.

Các chi tiết anh vừa nêu ra chính xác. Cô chưa hề tặng anh chiếc áo sơ mi nào mầu tím cả, mà là xanh. Chứng tỏ rằng, khi người ta tặng cho ai điều gì, người ta chỉ biết tặng với tấm lòng. Nỗi nhớ không đầy bằng cái người được tặng. Phải chăng vì thế nên dù năm tháng có phôi phai, thời gian có rong ruổi, người ta sẽ nhớ hoài nhớ mãi, sẽ tiếc nuối khôn nguôi cái vô tình đánh mất nào đó trong đời …

Trang Thanh Trúc

Nốt Nhạc Cuối Mùa Đông (4)

NOT NHAC CUOI MUA DONG9

8.

– Hẹn 15 giờ 30 ngoài Bông Mai nghe?

– Trời, lại Bông Mai!

– Thì cứ hẹn ở đó đi. Em không thích thì mình  tính sao. Vậy nghe?

– Cũng được!

Chán quá, ăn hoài cái quán này.  Cúp máy.  Quán gì nấu thức ăn mặn, dầu mỡ chết đi được.

Cô lấy máy ép trái cây ra. Táo xanh, dưa leo, cần tây, ớt bị  rửa sạch sẽ rồi ép lấy nước uống. Mọi khi còn có khổ qua nữa kìa. Thiếu khổ qua, thiếu vị đắng. Uống không phê lắm nhưng uống tạm thì cũng xà và.

Cô tà tà dọn dẹp nhà cửa đợi đến giờ hẹn .

NOT NHAC CUOI MUA DONG10

Khi vào quán, anh kêu chai vang nhỏ, xin hai cái ly, rồi tự động rót rượu vào ly mời cô uống:

– Em muốn anh bớt uống rượu chớ gì? Vậy thì em nên uống tiếp anh ly này!

Cô ngồi thẳng lưng hơn, tựa vào thành ghế, cười.

Bưng ly rượu lên, hớp một ngụm cho ra vẻ sành điệu. Nhưng hãy nhìn mấy cái nếp nhăn trên gương mặt cô gái kìa. Cô đặt cái ly về ngay chỗ cũ:

– Rượu gì chát quá! Ngon lành gì mà uống vậy anh?

– Nói cái này cho em nghe nè. Người Việt mình sang đây sinh sống phải mấy năm trời mới chịu đựng nổi mùi phó mát và biết khen ngon. Thì rượu cũng vậy. Đâu phải một sớm một chiều biết thưởng thức đâu. Biết ăn, biết uống, khác với chuyện biết thưởng thức nhiều lắm. Cái vui nhất là người Việt bên Mỹ sang, lần đầu tiên ăn phó mát của Tây khen ngon! Mình phải đợi nhiều năm, trong khi họ ăn lần đầu tiên biết khen ngon ngay!

– Anh nói vậy, em không đồng ý, (anh với cô có bao nhiêu lần đồng ý với nhau chuyện gì đâu chớ!) Những người mà anh nói, ăn phó mát Tây biết khen ngon ngay, em nghĩ, bởi vì bên Mỹ họ đã thưởng thức phó mát Mỹ rồi nên họ mới có thể so sánh, phó mát nào ngon, chứ bộ!

– Thì em muốn nghĩ sao thì nghĩ. Anh nói là nói vậy. Người Việt mình phần đông chỉ biết phó mát Con Bò Cười. Thôi, ăn đi em!

Trong Toán học, hai đường thẳng song song không bao giờ gặp. Riêng, trong đời sống thì có thể gặp. Nếu chung một điểm vô cùng. Ở anh và cô, cái chung ở đây là sự bất đồng ý kiến luôn!

Người bồi bàn đến, hỏi dùng gì? Anh kêu gà hấp muối, hành, gừng cho anh. Cô lật tới lật lui tấm thực đơn, chẳng biết kêu món gì cuối cùng anh giúp kêu đại món phở xào thập cẩm. Đã sợ dầu mỡ còn kêu phở xào. Chán cô thì thôi. Nhưng ăn được vài miếng, cô phải bỏ ngang. Họ nấu gì mặn thấy mồ. Có thể các thứ như tôm, mực, thịt, muốn giữ lâu thì phải ướp muối. Cô hết than mặn quá, rồi buồn ngủ quá. Buồn ngủ, có thể vì ly rượu, (cô than chát mà  sau cái ngụm đầu tiên, cô ực một hơi cho mau hết),  có thể vì bột ngọt nữa. Cô khều anh, nói nhỏ. Thức ăn bày trước mặt mà sao buồn ngủ quá chịu không nổi!

Anh gắp cho cô cái đùi gà hấp muối (lại muối).

– Em bỏ dĩa phở xào đi, ăn gà nghe. À, em có biết tại sao người Tàu họ hay xào nấu thức ăn với nước sốt đặc sệt không ?

– Không anh …

– Họ pha pha như vậy để khi bỏ lên cân, cân mau nặng!

–  À …

– Anh ghét cái chuyện làm ăn kiểu này. Dẹp!

Cô thấy anh lạ lùng cái chỗ, ghét nhưng luôn tạt vào. Ghét khu 13, mà mỗi tuần phải ghé khu 13 để đi chợ, rồi vào Bông Mai kéo ghế kêu thức ăn.

Còn cô? Chắc anh cũng ghét cô lắm. Có ghét lắm nên mỗi tuần anh mới rủ cô đi ăn để rồi khi ngồi đối diện với nhau chỉ nghe cô chống đối. Anh nói vô thì cô nói ra. Ví dụ thêm chuyện này. Anh nói :

– Nhờ em hôm nào đến cái tiệm bán đồ kỉ niệm góc đường Tolbiac-Choisy mua lại giúp anh cái bật quẹt và cây viết hiệu Dupont.

– Cái bật quẹt và cây viết hiệu Dupont?

– Đúng rồi. Để anh nói em nghe, hồi xưa, người ta tặng quà cho anh sao anh không hề quan tâm chút nào hết! Anh không biết giá trị của nó ra sao. Để rồi khi anh mất đi, sau này ngẫm nghĩ lại, anh thấy tiếc quá. Hôm trước bất ngờ anh vào mua gói thuốc lá ở cái tiệm đó, anh nhìn ra được cái bật quẹt, cây viết Dupont xưa.

– Cùng một loại?

– Đúng. Y chang cái mẫu hồi xưa!

– Rồi bây giờ anh muốn chơi trò ráp hình? À không, ráp kỷ niệm …

Anh cười hồn nhiên:

– Thì cho là vậy đi! Để anh nói em nghe … (sao trưa nay, anh có lắm chuyện « để anh nói em nghe » quá vậy nè).

Trang Thanh Trúc

Nốt Nhạc Cuối Mùa Đông (3)

NOT NHAC CUOI MUA DONG4

4.

– Hỏi thiệt cái này, chồng em về Việt Nam lấy vợ, em không cảm thấy khó chịu, hay buồn bực gì hết à?

– Không!

– « Chì  » há!

– Có gì đâu mà chì đâu chị?  Về Việt Nam lấy vợ, rồi mang sang đây thì mấy đứa con mình có người chăm sóc trong việc ăn uống mỗi khi sang thăm Cha của chúng. Càng tốt chứ sao không.

-Vậy là em thuộc loại Dửng Dưng cấp 1!

NOT NHAC CUOI MUA DONG7

5.

Trong cơ thể mỗi người đều có một tủ thuốc. Khi ốm đau, cái tủ thuốc ấy sẽ   biết  cách chế biến, sẽ biết chống chọi, sẽ biết cách gởi viên thuốc đến chỗ ta đau mà  dỗ dành, xoa dịu. Một hình thức « anti corps = anti body ».  Cho nên có lẽ vì thế, « khi không » có người nhức đầu, chỉ cần uống một ly nước, nhắm mắt lại nghỉ ngơi một chút, thì bớt. Có người, thì cần đến viên thuốc may ra làm cho cơn nhức  vơi đi.

Trở lai, chuyện « tủ thuốc trong cơ thể » cũng vậy. Đó là khi  tất cả mọi đuờng đi nước bước của mỗi bộ phận trong cơ thể  hoạt động bình thường. Sự  giúp đỡ bên ngoài, coi như không cần thiết.

Trong trường hợp, nó không hoạt động một cách « tự động » được nữa, thì cơ thể buộc phải cần sự hổ trợ đến từ bên ngoài.  Buộc ta phải dùng thuốc.

Nếu nói như vậy, tại sao ta lại không tìm cách để chỉnh đốn cho cái tủ thuốc bên trong chạy trở lại? Nó không thể cho, và nhận bởi các lối đi đến nơi đau yếu đuối, không đủ sức nghe và thấy. Vậy ta chờ gì nữa mà không tìm cách đánh thức sự yếu đuối trở mình thức giấc bằng cách nhờ những hàng xóm láng giềng tiếp viện ngay từ bên trong!

NOT NHAC CUOI MUA DONG5

6.

Người ta có thói quen hay  dùng chữ « khi không » bắt đầu một câu chuyện. Thật ra, khi không nào cũng có nguyên nhân cả. Đọc môt bài Thơ của một người viết riêng cho một người, khi không ta cảm thấy khó chịu! Cái khó chịu ấy, không tự dưng mà có. Nó xuất phát từ sự bất mãn. Một người như vậy mà làm thơ tặng. Người được tặng thơ như vậy mà lại nhận. Bài thơ như vậy mà được đăng. Làm thơ như vậy mà cũng gọi là thi sĩ. Tờ báo như vậy mà cũng gọi là Văn Học Nghệ Thuật. Vân vân và vân vân … Tất cả những sự bất mãn ấy, tủ thuốc bên trong không có cùng tự điển, nên hiểu không ra, chữa không nổi. Đó, « khi không », ta tự gây ra cho ta sự bất mãn để làm cho thần kinh rối loạn. Khi thần kinh rối loạn, các mạch máu nối ngang dọc trong cơ thể cũng xung khắc. Sẽ làm ta đau đầu, hoa mắt, ăn không no, ngủ không yên, suốt ngày chỉ nhớ đến cái chuyện « khi không », không ra gì, mà ra. Các bộ phận trong cơ thể láng giềng « khi không » cũng bị ảnh hưởng, nếu không muốn nói là « mang vạ » vào thân luôn.

NOT NHAC CUOI MUA DONG8

7.

Chỗ cất giữ trái tim đau,

Ta hãy tập sống dửng dưng trên  mọi phiền toái. Ai thương ai, ta mừng. Mừng một cách chân thành, mừng thật tình. Mừng bởi vì càng có nhiều người biết thương yêu nhau, chiến tranh lạnh, chiến tranh nóng mới sớm chấm dứt. Chiến tranh không còn tồn tại, thì thiên nhiên mới có thể rực rỡ được.

Vậy coi như ta đã tập cho các dây thầnh kinh bớt buồn phiền rồi đó! Khi tinh thần ta vững, trái tim ta bớt lo âu thì những chỗ đau đớn nếu có sẽ từ từ sớm hiểu ra mà lành lặn thôi.

Trang Thanh Trúc

Jardin de Bagatelle. Đầu mùa Hạ …

Rose_PERIGORD VERTPerrigord Vert

Rose_FEMME DE COEURFemme de Coeur

Rose_CHINA GIRL

China Girl

Rose_France INFO

France Info

Rose_Hotel California 2004Hotel California

Rose_PULLMAN ORIENT EXPRESSPullman Orient Express

Rose_MARCO POLOMarco Polo

Rose_CAMILLE PISARROCamille Pisarro

Rose_SUNSTAR 1921Sunstar 1921

Rose_Guy s GoldGuy’s Gold

Rose_ROSE DE LIMOUXRose de Limoux

Rose_O SOLE MIOO SOLE MIO

Rose_GODEN JETGolden Jet

Rose_MOUNBATTEN_médaille d OR 1982Mounbatten – Huy Chương Vàng năm 1982

Rose_MICHELANGELOMichelangulo

Rose_Carte d  OrCarte  d’ or

24/06/09 : Concert du « Jean-Pierre Como Trio »

Concert JeanPierreComo

Trio de Jazz avec Aldo Romano et Diego Imbert

à la Mairie du XIIIème (Paris 75013)

Concert JeanPierreComo1 Concert JeanPierreComo2

Nốt Nhạc Cuối Mùa Đông (2)

NOT NHAC CUOI MUA DONG3

3.

Anh bệnh. Tình cờ thôi, cô biết được. Tự dưng cô nghĩ đến câu, Trời cao có mắt. Có phải đúng như vậy không, nên Trời đã tìm cách đưa cô đi một lối khác. Lối đi mà những cơn mưa đầu mùa trống vắng lạ kỳ. Rồi lối đi buồn bã biến dần thành quen thuộc. Những hoang mang bỏ lại sau lưng. Cô nhìn ra mầu xanh non của lá. Dửng dưng chuyện anh nhập viện như thế nào.

Sự dửng dưng có đồng nghĩa với vô tình hay không?

Tại sao cô không dửng dưng trước sự việc chiếc Air Bus A330 mất tích vào đầu tháng sáu. Trên chiếc máy bay xấu số ấy, cô có quen với người hành khách nào đâu mà cô tưởng tượng những thân xác chưa vớt lên được biết đâu chừng họ đang sống sót ở hòn đảo nào đó. Họ đang chờ ngày quay về xứ sở họ đấy thôi.

Cô dễ rơi nước mắt, nhưng  lại dửng dưng ở chuyện anh đau ốm. Trong đáy mắt cô hình như những viên Dolipranne xưa đã xa xôi lắm. Anh nhạy cảm nhưng chắc không bằng cô. Bởi nếu có, anh đã nhận ra, anh đang bị (hay được) Tình Yêu nhốt trong lồng kính mất rồi. Cô thấy hết, nhưng lại không lên tiếng. Cô chấp nhận lối rẽ mới. Đồng nghĩa với « người ta » cho cô ra rìa.  Cô không lên tiếng, bởi không có tư cách gì để lên tiếng. Cô chỉ dám hy vọng hão huyền, anh là …  nghệ sĩ . Nghệ sĩ ai lại không sắm cho mình một trái tim bao la, một tâm hồn lãng mạn. Câu chuyện văn chương, viết chung một cuốn sách, dịch chung một câu chuyện, làm chung một bản nhạc. Cái gì mà chung thì trước sau cũng … riêng. Không biết anh có hiểu cái điều ấy không?

Mãi cho đến hôm nay, tin anh nhập viện, cô mới tin thật sự  đến tấm lòng cao cả  ở anh. Anh không muốn cô sống trong phập phồng sợ hãi, cho nên anh mới cho cô nghỉ chơi. Chỉ có vậy mà sao cô đã không hiểu ngay từ lúc thấp thoáng bóng dáng người tóc dài bước vào …

Vậy ra,  anh cũng từng thương và,  lo  lắng cho cô vậy? Thấy không!

Trang Thanh Trúc