Anh-Em

Em à, Em ơi = Năn nỉ

Em (không à cũng không ơi) = Dặn dò

Em này! = Là sao Em chọc Anh hoài!

(Tự điển Anh nói vậy đó)

Trang Thanh Trúc

 

Có một bàn tay như thế này …

– Elysabeth kẹt tiền nữa rồi!
– À …
– Anh có nói cô ấy cần thì cho anh biết, để anh liệu sắp xếp …
Cô im lặng nghe, từ tốn hớp ngụp café đầu ngày. Bây giờ là tháng sáu. Tháng sáu có gì lạ ngoài nắng, mùa đại hạ giá và, hoa cỏ bay như tuyết tháng giêng. Bên kia nhảy mũi, bên này mắt cay lè. Đau cổ họng quá chừng!
– Em nghĩ sao ?
Cô giật mình quay lại:
– Nghĩ sao gì ?
– Cái điều anh vừa nói đó. Về Elysabeth đó!
– À, Elysabeth … Em không nghĩ gì hết!
Michel trố mắt:
– Em không quan tâm à?
– Có chớ! Nhưng Elysabeth kẹt tiền, có gì là lạ đâu, anh!
– Sao không gọi là lạ chớ?
Cô cười:
– Anh kêu Elysabeth bỏ thuốc lá đi. Bỏ thuốc, sẽ có tiền ngay!
Michel vổ nhẹ lên lưng cô:
– Cái khoảng này thì không được. Cái gì bỏ được chớ thuốc lá thì không. Anh cũng hút, nên anh dư biết chuyện này, không thể được!
Cô bốp nhẹ cái ly giấy rồi quăng vào sọt rác :
– Đó thấy chưa! Một bao thuốc, 5 euros 50, bỏ thuốc sẽ tiết kiệm được 165 euros!
– Em tính sao ra 165 euros ?
– Thì 5 đồng rưỡi nhân 30. Một tháng có 30 ngày, không phải à?
– Không! Cuối tuần không phải đi làm, có thời gian hơn phải hút nhiều hơn chớ!
– …
– Cuối tuần tự động thưởng mình, chơi luôn hai gói chớ!

Nói xong Michel cười ha hả có vẻ thích thú lắm. Cô nhìn qua cửa sổ. Nhìn nắng hay là nhìn màu mắt ai? Mà nắng hay là ai gì thì cái ngày đầu tuần này sao lười làm việc quá đỗi! Mỗi lần thứ hai quay lại là cô tự nhắc nhở, cuối tuần mình phải ở nhà, phải nghỉ ngơi, phải ngủ nhiều hơn, phải phải và phải. Nhưng khi cuối tuần đến cô quên mất tiêu đã nhắc nhở mình điều gì! Cô xuống phố có nhớ mang theo điện thoại di động chớ nhưng không biết muốn nghe lại message là phải bấm vào đâu. nên ai gọi mà cô nhấc không kịp, để lại lời nhắn là kể như lúa luôn. Mà thây kệ đi! Hồi xưa, nhắn gọi nhau có phải qua điện thoại gì đâu. Người ta nhìn trời trăng mây nước, đoán lời nhắn không đó. Ví dụ khi đến nhà ai thấy màn cửa sổ treo màu hoa sim tím là có ở nhà, (nhưng đang bận bắt chí nha, làm ơn ghé chợ mua dùm ly chè bà ba, nửa tiếng sau hãy quay lại). Còn nếu màn cửa sổ treo màu trắng là nhà đang có ma, xin đừng nhấn chuông, để yên cho ma ngủ. Cô phịa chuyện chọc cho Michel cười và, Michel cười thiệt!

Khi hai đứa rời khỏi phòng giải lao, cô nói bâng quơ :
– Anh thấy một người ăn mày, nếu có tiền, anh hãy bỏ một đồng xu cho họ đi. Khi về nhà không phải trăn trở vì sao anh có tiền mà đã không thể bố thí được. Còn không thì thôi. Cũng có sao đâu! Anh đừng thắc mắc hỏi han, cái đồng xu ấy họ sẽ mua được gì ăn qua ngày hay là họ cúng vào sòng bài, nghiện ngập điều gì đó. Chuyện ấy, có Trời đất, xã hội lo! Anh suy tư nhiều quá, nghĩ ngợi thay người ta nhiều quá, người ấy chết vì đói mất xác rồi!

Trang Thanh Trúc

Nói Chuyện Với Một Nhà Văn

Đề tài : bệnh tật & thuốc men:

– Mấy người bệnh tật này nọ là bởi kiếp trước họ ăn ở ác đức, nên giờ bị đày. Ở ngay cái nước đầy đủ quyền lợi về mặt thuốc men, chữa trị, bảo hiểm đầy ra đó thì để cho bác sĩ họ lo, hơi đâu cô lo! Cô làm chuyện tào lao, chắc kiếp trước cô cũng (ác) giống họ nên nay cô ra sức làm ba cái chuyện ấy để mong cứu lấy sự bình an tâm hồn!
– Anh à, không ai cũng có tiền để đóng bảo hiểm ngon lành, không có bác sĩ nào ký giấy cho bệnh nhận được đi massage như ý muốn đâu anh. Với lại Bác ấy già rồi mà anh, Bác ấy bị ung thư. Chầu chực ở các văn phòng ý tá, bác sĩ, ngồi lâu nhức mỏi chịu gì thấu!
– À, già rồi?
– Dạ, gần 80 rồi …
– Tui hút thuốc, uống rượu gần 30 mươi năm nay, có hề hấn gì đâu!
– Vậy anh nên cám ơn Trời cám ơn Phật, cho anh có sức khoẻ tốt! Nhưng anh cũng nên đi khám tổng quá, biết đâu anh có gì đó mà anh không biết chăng …
– Sau này tui mà có bệnh tật gì đó, tui sẽ không làm cho gia đình tui cực nhọc đâu! Tui sẽ lấy máy bay, tui đi ngay!
– Anh đi đâu lận?
– Đi Thái!
– Sang đó để hưởng thụ!
– Ừa, nơi có biển cả, trời xanh, bát ngát …
Cô nói một hơi:
– Sợ đến lúc đó anh không còn dịp lên máy bay nữa anh à!

Đề tài : Văn học

– Tôi thấy cô viết nhạc thôi là đủ rồi, đằng này cô « bon chen » …
– Cho anh nói lại!
– Xin lỗi! Cô « chen vào » …
– Chen vào?
– Đúng, cái gì cô cũng muốn chen vào. Viết văn, rồi chụp ảnh. Tui thì không biết gì hết với hai bộ môn này!
– Anh nói tiếp đi. Em có thể vừa nghe anh nói, vừa ăn hay không? Hay là em ngồi yên nghe anh nói?
– Không! Cô cứ tiếp tục dùng bữa! Tui làm thế thức ăn bị nguội lạnh có người lại trách!
– Dạ, vậy anh cứ tiếp tục nói nếu em không trả lời được là tại em đang bận nhai chớ không phải em lo ra nghe!
– Tui nghĩ cô nên tập trung hết minh vào để viết!
– Em viết chơi chơi chớ có phải lấy đó làm cái nghề đâu anh!
– Viết chơi, viết làm gì!
– Ủa bộ viết để giảm lo âu, không thể được hả anh …
– Tui ghét viết văn kiểu như cô lắm! Tựa như cô hôn nhiều người. Mà ai cô cũng hôn nhè nhẹ phơn phớt thôi!
– (Ủa, thì ra Nhà Văn rất nổi tiếng này có đọc bài mình sao ta!)
– Hôn ai, là phải hôn hết mình! Hôn thật đắm đuối vào!
– Anh thích hôn hết mình, thì có người không thích cái kiểu hôn hết mình, có chết ai đâu anh! Anh chắc có bà con với Hitler?
– Hồi xưa tui viết bài ký tên Hitler!

Đề tài : Xe cộ

– Tui thấy bên Mỹ hay!
– Sao anh ?
– Ai ai cũng có xe, có cộ, muốn đi học thêm vào ban đêm đều dễ dàng cả. Ai như bên Tây!
– Bên Tây sao anh ?
– Bên Tây mà muốn đi học các lớp đêm thì coi như cùi, nếu không có xe …
– Anh nói sao đó chớ. Bên Tây phương tiện métro, bus, xe lửa, tramway, thiếu gì anh! Không hao xăng, mà ngồi như thế có tài xế lái đưa đón sướng thấy mồ!
– Sướng gì, lúc nào cũng làm reo với đình công!
– Trời, bên Tây không có mấy chuyện này đâu phải là Tây nữa anh! Tại anh có xe nên anh nghĩ di chuyển bằng xe là sướng. Em quen lấy tramway đi làm nên em thấy đi tramway là sướng nhất, tha hồ ngắm xe cộ phố xá, đọc sách, nghe nhạc, đã vậy đi đúng giờ!
– Lâu lắm rồi, tui chẳng còn biết cái mà cô gọi là phương tiện giao thông công cộng!
– Đâu phải ai cũng giàu có đâu anh. Có xe còn phải đóng bảo hiểm cho xe, tiền xăng, tiền nước. Nuôi một chiếc xe có khác gì nuôi một đứa con nít!
– Tui không có con nít! Mà cô sai rồi, muốn thì có thôi!
– Em không tin đâu, có rất nhiều người muốn mà họ có được đâu!
– Không cố gắng thì làm sao mà có!
– Em không nghĩ vậy đâu. Ở đời, có rất nhiều người đầy ý chí nhưng họ thiếu cái may …
– Tui chẳng bao giờ tin việc may rủi! Tui thấy thiên hạ chen lấn nhau lấy métro, tui ngộp luôn. Tui không hiểu sao họ lại không thể sắm được một chiếc xe đi cho thoải mái !
– Anh quen đi xe nên anh nói thế, người không có xe, người ta quen ngộp rồi người ta cũng thấy thoải mái lắm anh à!

Trang Thanh Trúc

DON HO

Sáng ngày thứ ba, 22 tháng 12, Trúc mở máy vi tính đọc thư trong phòng khách. Ai nói miền Nam Cali không lạnh chứ Trúc thấy tháng 12 năm nay ở Cali lạnh quá chừng.

Còn bốn ngày nữa Ra Mắt Sách rồi!

Thời gian không ngừng lại nữa rồi!

D gọi :
– Trúc chuẩn bị trước nghe. D khỏi vào nhà. D đến là đi ngay nghe!
– Ok D. Mình hẹn 10 giờ sáng, phải không ?
– Biết rồi. Trễ rồi. Kẹt xe trên xa lộ quá chừng …
– D có gọi nói người ta người biết là mình đến trễ không?
– Gọi rồi. Yên tâm đi! Vậy nghe, D đến là đi ngay đó nghe!
– Dạ!

Đi cắt tóc, mà cũng không biết giá cả, và cũng không biết tiệm gì. D đưa đi đâu, Trúc yên tâm đến đó. Nhưng im lặng hoài, cảm giác vô duyên sao đâu, Trúc mạnh dạn hỏi cho biết:
– D ơi, giá cả ở đây là bao nhiêu há?
D cười cưòi:
– Cái này, đài thọ!
– Thôi đi D ơi! Không được đâu. Trúc hỏi để biết, Trúc có mà … (Có, là người ta từ bên Tây sang, cũng có mang theo tiền Euros đàng hoàng vậy!)
Bất giác D ngưng cười. D nghiêm giọng:
– Trúc nè, lát đừng có vô trong đó rồi dành trả này nọ kỳ lắm nghe. D đã nói chuyện xong với Quốc Anh rồi . Quốc Anh là người sẽ cắt tóc cho Trúc đó.
Trúc thở dài (không thở ngắn được chỉ biết thở than dài mà cũng không xong đâu)
– D này thiệt tình! Cà chớn! (Thấy chưa, ai biểu dành trả tiền chi, không mang ơn còn bị tặng lại hai chữ cà chớn nữa đó!)
– Nhớ đó nghe chưa!
– Nhớ rồi! Nhớ rồi! Nhưng chán D quá!
D đưa Trúc vào tiệm, chào Quốc Anh, nói gì với Quốc Anh không biết, Trúc chỉ nghe Quốc Anh trả lời: « Dạ, chuyện nhỏ anh Don! ». Xong D quay sang Trúc căn dặn tiếp:
– Bao giờ sắp xong, gọi D nghe!
Trúc gật đầu cười, thay câu trả lời .
Khi D rời khỏi tiệm, Quốc Anh hỏi kiểu tóc Trúc muốn cắt. Trúc chỉ trả lời vắn tắt. Tùy Quốc Anh! Em muốn cắt sao cũng được! Quốc Anh hỏi tiếp:
« Hồi nãy anh Don nói, nếu chị Trúc muốn thay đổi màu tóc, thì nhuộm luôn nha chị …  »
– Ồ khỏi đâu Quốc Anh! Cám ơn em …
– Dạ, vậy tùy chị …

Trúc muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc, để khi thức dậy thấy mình thành … cô Tiên! Đùa, chứ Trúc buồn ngủ lắm rồi. Paris đi trước Cali 9 tiếng. Lúc người Cali ngủ, thì Trúc thức. Lúc người Cali thức, thì Trúc cũng chưa ngủ!

Những ngón tay của Quốc Anh, và đôi mắt nhà nghề của Quốc Anh đã biến đổi Trúc một cách bất ngờ! Cám ơn Quốc Anh nhiều lắm. Mình-nhìn-mình-không-ra! Tự dưng sao mình trẻ trung, tươi tắn ra, lạ quá vậy ta!

Khi D đến đón, lúc ra khỏi tiệm Trúc ngần ngừ làm gan hỏi đại một câu:
– Ngó … « được » không D?
D trả lời không suy nghĩ :
– Tuyệt vời!
D nói tuyệt vời thì Trúc tin là tuyệt vời. Nhưng chính mình, mình-nhìn-mình-sao-không-ra. Sao thấy ngại gì đâu nên không dám hỏi thêm D điều gì khác, và cũng tránh ngó D luôn. Làm như mình « tuyệt vời » từ khuya đến giờ rồi, không phải mới mẻ gì! Trong xe, D nói thêm câu khác:

– Lâu lâu, phải diện lên vậy mới được!
Câu nói này, không biết D ám chỉ điều gì. Nhưng thôi, Trúc lờ luôn. Làm như câu D vừa tuyên bố là để cho con ruồi, con muỗi nào đó nghe! « Lâu lâu, phải diện lên vậy mới được! » Ok. Cái này là trường hợp đặc biệt, lên đài truyền hình nha. Hy vọng, trong cuộc đời mình sẽ lâu lâu mới được hân hạnh được mời lên đài, để mình bớt khỏi phải bàng hoàng mình-nhìn-mình-sao-không-ra!

D đưa Trúc trở về nhà bà chị thay quần áo xong thấy còn sớm đưa Trúc tạt ngang nhà thăm Bố Mẹ D. Căn nhà dễ thương, mười mấy mấy năm qua, vẫn tồn tại sự ấm cúng dễ thương.

D dừng xe lại, ngay phía trước đài SET, D nhắc:
– Lát vô trong đó, hỏi xem thời gian phỏng vấn là bao nhiêu lâu nghe?
– Ok D…
– Bao giờ xong, gọi D ngay nha!
– Ok…
– Vậy nghe Trúc. Chúc vui vẻ, thành công!
– Dạ!

Trúc bước xuống xe, đi phỏng vấn ở đài truyền hình – Show của chị ca sĩ Thanh Lan – mà cứ như đi thi Đệ Thất! Lo âu cùng lúc tự tin. Tự tin ở đây không phải tánh Trời, mà tự tin có được trong giây phút này là tấm lòng đến từ một người bạn. Trúc tin chắc như vậy. Sự ân cần, dễ thương của D làm Trúc tự chủ nỗi lo của mình hơn. Đến giờ phút này, ngay trong phòng thu (đài SET), tuy là có nhỏ hơn so với phòng thu bên SBTN (đến thứ tư, ngày 23/12 Trúc có một cuộc phỏng vấn ở đó, với cô Tố Uyên) nếu không cố gắng « làm chủ » nỗi lo, thì kể như tiêu đời!

Chị Ca Sĩ Thanh Lan mặc áo xanh, cổ rộng. Gương mặt chị, ánh mắt chị, đôi mắt chị như biết cười, mọi góc đều xinh. Trúc mặc áo hồng, cổ-cài-kín! Bên trời Âu sang có khác! Lúc nào cũng sợ lạnh, sợ trúng gió! Xung quanh hai chỗ ngồi tối đen. Chỉ còn lại ánh sáng từ trên cao rọi xuống. Trúc giấu cặp kính cận của mình đi, bởi lý do, càng không thấy gì, càng không biết sợ điều gì! Ở nơi đây, không có D ở cạnh bên để thỉnh thoảng nhắc, hay dặn dò Trúc điều gì. Ở nơi đây, chỉ còn lại những câu hỏi, và trả lời …

Thở mạnh, không dám. Thở nhẹ sợ tắt thở, chết bất thình lình sao! Thôi thì ba mươi phút, xin hãy qua mau. Rồi cũng xong được một việc, (trong vô số việc phải làm), từ đây cho đến cuối tháng12. Đầu tháng giêng năm 2010, Trúc mới rời khỏi Cali mà. Đứng xớ rớ bên ngoài chị Thanh Lan hỏi có ai đến đón em về không? Nếu không, chị đưa về cho. Trúc lí nhí cám ơn chị. Dạ, em có « người nhà » đến đón! Trời, nghe sang như thiệt!

Xe chị Thanh Lan vừa rời khỏi bến đậu, thì xe D đến:
– Vui vẻ, thành công chứ?
– Không biết!
Nói không biết nhưng vẫn cười tưoi. Như thí sinh trúng bài tủ! Nghĩa là hỏi trúng bài thì mới biết trả lời, còn hỏi lệch đi, là quờ quạng luôn
– Ngày mai Trúc có hẹn mấy giờ với Tố Quyên bên SBTN ?
– Hai giờ D…
– Chết rồi, D bị kẹt rồi …
– Trúc có tìm được người đưa rồi D …
– Ok. Có đói bụng không?
– Đói quá đi chớ!
– Ăn phở nghe?
– Dạ!

Phở mang ra, trời ơi là thơm. Nhưng kêu tô phở đặc biệt mà quên mất cái đặc biệt ở bên Mỹ nó to tướng như cái gì! Ăn hoài, mà sao không có cái gì cạn hết! Có cảm tưởng tô phở vẫn ở vị trí cũ, trong khi bao tử mình ứ đầy!

Đó là ăn trưa, vào lúc 4 giờ chiều nha. D thả Trúc về lại nhà bà chị, mấy tiếng sau gọi lại kêu đi ăn tiếp. Trúc ngước nhìn đồng hồ rên tường:
– Mới ăn đó, D đói rồi hả?
– « Mới ăn đó! » Có mỗi tô phở mà no cái gì?
– Trời!
D cười trong điện thoại.
– Lát D đến đón nghe!
– Dạ!

Cái tiệm Nhật này, quá xá là ngon. Không nhớ tiệm tên gì. D chọn và kêu thức ăn. Người ta dọn ra như « chơi đồ hàng ». Cái gì cũng chút chút tạo cho khách thêm sự tò mò, cái gì cũng muốn thử cho biết cả. Thật vậy, buổi ăn tối ở cái quán Nhật này, hình như người ta mang ra món gì, D và Trúc tiêu thụ gần như sạch món ấy! May là đã có sơ sơ tô phở 4 giờ chiều lót dạ đó nghe!

Trưa ngày hôm sau, trong lúc vừa trùm mền, vừa đọc những câu hỏi của Tố Quyên gởi qua email, vừa lim dim ngủ, thì D gọi.
– Trúc chưa đi hả?
– Dạ chưa ..
– Ủa, bộ đang ngủ hả?
– Ừa!
Trúc cười to. Nhưng bên kia đầu dây, D không cười :
– Ê Trúc ơi, coi chừng trễ giờ đó nghe. 2 giờ Trúc có hẹn trên đài phải không?
– Đúng rồi D.
– 1 giờ rồi đó. Lo chuẩn bị đi là vừa!

May mà có D đời còn dễ thương, có biết không?

Thành thử ra, cầu mong D giữ gìn sức khỏe.
Cầu mong Don Ho nhiều may mắn, vui vẻ, bình an …

Trang Thanh Trúc

RA MẮT SÁCH (tại Nam Cali)

Rất mong có dịp  gặp gỡ và làm quen với các Bạn trong ngày RA MẮT SÁCH

tại Nam Cali –  Chủ Nhật 27/12/2009  vào lúc 11 giờ trưa

Seafood Palace 1 – 11752 Beach blvd

Stanton, CA 90680

http://trangthanhtruc.com/w/

Villers-sur-Mer (Normandie)

Quyết định bất ngờ đi Deauville vào khuya thứ Bảy. Tin nhắn vào điện thoại di động của Lộc từ 9 giờ tối mà mãi đến 12 giờ khuya khi ngồi trong métro, Lộc mới đọc tin nhắn:   « Ông Tùng hỏi mai đi Deauville không? Mấy đứa Như, Nhị rủ ». Toi có muốn đi không?. Đi chớ sao không đi. Chịu gấp. Gì chứ đi biển mà. Rồi, thế là đồng ý nghe.  Hẹn mai, 8 giờ sáng trước tiệm thịt Phnom-Penh. Mốt điểm hẹn cực kỳ lãng mạn!

Nhưng rốt cuộc khởi hành 8 giờ 30 thay vì 8 siờ sáng. Trễ có mỗi 30 phút chứ đâu có bao nhiêu đâu. Hồi đêm thức khuya thấy mồ để chuẩn bị . Nhét vội mấy chai nước lạnh xuống ngăn đá. Trời nóng, uống nước đá vậy mới đã! Tìm lọ kem chống nắng cho da mà tìm hoài không biết để đâu.  Có đi nghỉ hè thường đâu mà nhớ mấy lọ kem này. Loay hoay vậy đó mà có mặt tại  Deauville y chang như giờ xe lửa khởi hành từ nhà ga  Saint-Lazare : 2 tiếng 5 phút.  Nhờ không kẹt xe  và cũng có thể thời tiết coi bộ không « triển vọng cho lắm! ».

Ở vùng Normandie lúc nào cũng vậy hết á . Phải đợi xế trưa mới quả quyết được trời có nắng và  biển có thể tắm được hay không? Muốn đến Villers-sur-Mer thì phải  ngang qua  Deauville. Thành ra, hẹn ra Deauville chớ thật ra đến Deauville rồi thì mỗi người một hướng. Có người cho rằng, ngoài Deauville đông « các chú Ba » lắm . Vì có … cá ngựa và sòng bạc!

Villers-siur-Mer dễ thương, hiền lành, và nhất là … biển sạch hơn (nhờ vắng các « chú Ba » chăng?)

Trang Thanh Trúc

Villers sur Mer

Villers sur Mer3

Villers sur Mer4

Villers sur Mer5jpg

Villers sur Mer6jpg

Villers sur Mer7jpg

Villers sur Mer 9jpg

Villers sur Mer8jpg

Chợ sớm

Cabourg1 Cabourg2

Thói quen bình thường của Mẹ là thức sớm. Đi nghỉ hè:  giường lạ,  phòng lạ, khung cảnh lạ, khí hậu lạ, càng thức sớm bạo. Nơi đây không phải là khách sạn, mặc dù người ta nói, khách thoải mái muốn đi ra đi vô lúc nào cũng được cả.

Mỗi gia đình có mã số để ra vào cổng chánh. Sau đó, có chìa khóa để vào bên trong căn nhà ba tầng. Chìa khóa này cũng dành để vào phòng riêng. Không biết họ làm cách thức nào, chìa khóa mà dùng để vào được nhà, vào phòng riêng thì chỉ có thể vào phòng riêng của mình. Đem cắm vào phòng khác, mở không được. Vậy, cũng hay quá chớ!

Cạnh bên, Quân trùm chăn bông ngủ ngon lành . Mẹ bước xuống giường, xem giờ trên chiếc đồng hồ tím cậu Lộc mang về từ Venise. Mẹ nhìn quanh ngắm một mình. Căn phòng mang hai mầu sắc, trắng kem và chocolat. Trên đầu giường họ treo một bức tranh Biển,   xanh,   trắng, tiếp đến là xanh lá cây, và những chấm đen. Một không gian như thế, sao Mẹ không chịu nằm nướng như  Quân há?

Chú nhóc cuộn tròn trong chăn bông cho đến 9 giờ sáng. Trong khi Mẹ thì đã lang thang xuống chợ đến bốn lần năm lượt! Mẹ tìm hướng đi bộ ra biển, mà đi lạc.  Rồi sợ phải đi lạc xa quá, nên vòng về. Nhắn cậu Tùng sang phòng, ngủ với Quân chớ không thôi Quân thức dậy, không thấy Mẹ đâu, cửa phòng lại chỉ khép mà không khóa, Quân lại lo.

Thói quen của Quân là mỗi kỳ nghỉ hè, được đến khách sạn hay nhà trọ nào đó để ngủ là y như rằng, sáng thức dậy  làm giường đẹp đẽ y như lúc mới nhận phòng vậy! Rồi bỏ thời gian ra đọc quy luật,  từng chi tiết nhỏ người ta yêu cầu giữ gìn vệ sinh chung. Rồi nhắc cho cậu Tùng, cậu Lộc, kể cả Mẹ biết luôn, khi mình tắm bằng vòi bông sen, mình sẽ tiêu thụ bao nhiêu lít nước so với cách tắm pha đầy một bồn nước hao tốn ra sao. Trong khi ấy, các nước ở bên Phi Châu, hạn nước như thế nào. Quân nhắc mọi người, khi sử dụng phòng tắm, phải nhớ mang mấy miếng khăn hình chữ nhật mầu chocolat sang một bên, và thay thế vào đó mấy miếng khăn, (cũng hình chữ nhật), mầu trắng thế vào. Mấy miếng khăn này, dùng để chặm nước. Còn mấy miếng kia dùng để … trang hoàng cho đẹp. Nên phải cẩn thận, đừng để bị thấm nước! Người ta ghi như vậy đó trong quy luật …

Thiệt là rắc rối !

Đến lượt ghé chợ lần thứ ba, Mẹ tìm thấy được trong một thùng giấy mấy cái ly bằng sứ vẽ theo Tử Vi Tây Phương, đẹp quá chừng! Có mỗi 2 ơ một cái (2 €). May nhất là Mẹ tìm được một cái ly tuổi của Trực, tuổi của Quân, và tuổi của Mẹ. Tìm luôn cho cậu Tùng, cậu Lộc mà không có. Thôi, thua … Chắc tại vì vậy, mà họ mới bán rẻ mạt. Chứ nếu có được đủ 12 tuổi, Mẹ cũng mua về hết. Tha hồ cho bà Ngoại rày rà, mua về chi cho chật bụi!

Tưởng tượng xem, khách đến nhà, mình hỏi thăm khách tuổi gì theo Tử Vi Tây Phương rồi mình mời khách uống nước bằng chính cái ly ấy, không « ấn tượng » hay sao chớ!

Trang Thanh Trúc

Đợi chờ …

Doi Cho Doi Cho1

–        Tại sao đến giờ vẫn còn ca bản Solo vậy?

Cô hỏi trống không. Không xưng tên, cũng không xưng em với người ta. Bên kia chỗ ngồi gởi lại cô nụ cười nửa vời. Nói gì nói sao cô không ưa chút nào cái cung cách cười như thế này. Cười thì phải to lên. Cười trong cổ họng chỉ dễ thương ở cánh phụ nữ. Đàn ông mà cười nhẹ ngó yếu chết đi. Cô ngắt chiếc lá xà lách làm đôi, rồi làm tư. Cô nhai xà lách như thỏ. Cô liếc nhìn hắn.  Ai mà cưới cô về, chắc giàu ba họ. Hắn có nghe và hiểu gì không ta? Lãnh lương mỗi ngày, ghé chợ,  mua bó rau cho vợ, bó rau  cho thỏ.

Tha hồ tậu nhà lầu, sắm xe hơi. Sao càng nhìn hắn, cô càng nhìn ra cái vẻ lừng khừng.

Thôi thì nhìn … nắng. Nắng trưa nay tuyệt vời. Ước gì ngoài kia là biển. Cô không biết bơi mà sao cứ ham xuống nước. Bất thình lình cô bắt gặp hắn nhìn lén cô. Chấp luôn. Cho nhìn lén đó. Gắng mà so coi ai có nhiều tóc bạc hơn ai nha. Không kể người ta nghe, tại sao đến giờ vẫn còn ca bản Solo. Nhìn cái gì! Hắn giật mình. Ngồi thẳng người ra một chút. Lúng túng. Rồi cười lớn thành tiếng. À, mà bộ tiếng nói của cô lớn lắm hay sao mà hắn mau giật mình vậy. Nè, nè coi chừng đừng có mà rớ vào một người mắc chứng tim bẩm sinh đó nghe. Phiền lắm nghe. Dắt  nhau đi xem phim ma. Ngay khúc rùng rợn nhất hắn ngất đi bỏ cô ngồi trong rạp chiếu bóng một mình chắc là kinh hoàng. Thôi dẹp đi. Hắn bất chợt nắm lấy mấy ngón tay cô tha thiết :

– Tóc em mau dài quá hả? Định để dài luôn không cưng?

– Dạ chắc không. Gương mặt em để tóc dài, ngó ghê lắm!

– Có để dài bao giờ chưa mà biết  « ngó ghê lắm »?

Cô cười, không trả lời. Lâu lâu cũng nên ra vẻ trầm tư lự vậy đó. Cho người ta tưởng hiền.

(Thế nào cô cũng tra cho được, tại sao đến giờ vẫn còn ca bản Solo?

– Mất việc làm ?

– Không trả tiền nhà nên chủ nhà tống cổ ra khỏi?

– Giàu quá, đi du lịch miết không ai chịu cảnh côi cúc một mình nên người ta bỏ?

– Hay là phôn phiếc hàn huyên với  Mẹ già mỗi tối?

– Không chịu bao người ta, hà tiện quá chứ gì?

– Thuốc lá, rượu chè không thôi, người ta chê hôn không vệ sinh nên người ta bỏ?

Cái gì sao cũng lắc đầu kêu không phải. À, vậy lần này đúng rồi.

– Thích « phụ nam » hơn phụ nữ?

– No!

– Sao nô?

– Bây giờ mình tìm nơi nào đó, mình vào trong nhau nghe em …

– Nô!

– Sao hồi nãy trong quán ăn anh hỏi em dùng gì, em nói « Anh,   em còn ăn được mà! « )

Trang Thanh Trúc

Phòng đợi mầu tím

Phong Doi Mau Tim b

Phòng đợi mầu tím. Cái mầu rất thời trang bây giờ. Một bệnh nhân, hai bệnh nhân, rồi nhiều bệnh nhân bước vào. Cánh cửa sổ mở thật rộng. Bác sĩ chắc không sợ bệnh nhân hứng chí nhảy lầu.  Mà có nhảy thật chắc cũng không đến độ nào. Lầu hai.  Cao lắm là gãy chân, bể đầu.

Tòa nhà Cortinat, trên con đường song song nhà cô cách đây mấy năm về trước liên tục hai người nhảy lầu tự tử. Một, ở lầu cao chót vót. Lúc ấy vào buổi trưa, sau 2 giờ trưa. Cô đói meo. Chuẩn bị đi ăn thì bất thình lình nghe một tiếng động khô. Kinh hoàng.  Cùng lúc ngoài phố tiếng thắng của một chiếc xe hơi thật gắt đang trờ tới. Cô chạy vội ra khỏi văn phòng. Cô tưởng con chó của ông chủ có chuyện gì rồi. Ngó qua bên đường nó hí ha hí hửng. Leo lên mấy nấc thang nhận ra một đống thịt bầy nhầy. Cạnh bên là chiếc dép, hay guốc không rõ. Người đi đường lố nhố đứng xem. Cô bần thần chết lặng. Ai đó hỏi, đàn ông hay đàn bà. Người khác chỉ chiếc guốc nằm không xa. Cô nhận ra chiếc guốc rồi. Máu không văng tung tóe. Mà như là người ta đứng trên một cái ghế, rồi liệng miếng thịt xuống, miếng thịt bẹp ra. Cô băng qua đường, lo kéo con chó lang thang về. Nhưng nó mạnh quá, nó không chịu về. Nó nhìn cô thách thức rồi chạy đi một mạch! Cô bước vô tiệm chạp phô mua trái táo đỏ ăn dằn bao tử mà bao nhiêu hình ảnh chờn vờn trước mặt. Cắn trái táo mà lòng muốn ói. Cảm giác rờn rợn lạnh người.

Đúng một tuần lễ sau, cũng cái tòa nhà ấy, một người khác nhảy từ lầu bảy xuống. Rớt không cùng một phía, mà rớt trên đất nên bụi bay mịt trời. Máu tuôn ra từ lỗ tai. Mang vào nhà thương vài ngày sau mới mất.

Chuẩn bị đi biển tới nơi mà sao nói toàn chuyện gì đâu không vậy nè!

Trang Thanh Trúc

Về những tại sao

ve nhung tai sao

1.

– Tại sao ly dị?

– Tại không hợp.

– Tại sao không hợp mà lấy nhau chi?

– Tại lúc ấy, ông bà già không cho ở với nhau trước. Bắt cưới, rồi mới cho ra riêng.

– Nghĩa là nếu được phép sống chung với nhau trước thì sẽ không đi đến chuyện ly dị ?

– Không biết nữa. Chắc vậy. Bởi có sống chung thì mới biết đá biết vàng. Biết ai lười ai siêng. Biết thế nào là hợp với không hợp. Gặp nhau thường xuyên chưa đủ. Phải trải qua thời gian chung sống với nhau mới biết được.

– Tại sao những người đi trước chúng ta, như  Ông Bà Cha Mẹ, đâu có cần phải quen biết nhau trước, và hơn thế nữa, ăn ở với nhau trước khi cưới hỏi đâu mà vẫn biết thương nhau, chịu đựng nhau, chung sống với nhau đến bạc đầu đó?

– Tại vì ngày xưa phải như vậy. Không có quyền đi nghịch với khuôn phép ấy. Không có lựa chọn mà chỉ  tuân theo. Và chưa hẳn, Ông Bà Cha Mẹ, những người đi trước ta có thật sự hạnh phúc. Biết đâu chừng, những sóng gió ngậm ngùi mà không ai thấy được đó thôi. Ngày xưa, làm gì có cái chuyện bỏ nhau. Bỏ nhau, ảnh hưởng đến cả dòng họ chớ đâu có phải đơn thuần giản dị như cách nhìn của chúng ta ngày hôm nay. Không hợp, thì tìm đến Luật Sư  giải quyết. Không hợp thì nói không hợp. Chuyện nhỏ như đường đi của con kiến.

– Nhìn lại, có phải vì người trẻ tuổi không giỏi chịu đựng hơn chăng?

– Không hẳn thế đâu. Bởi nếu ta có quyền lựa chọn ta sẽ suy nghĩ, không lý do gì ta phải chịu đựng đau khổ lâu hơn trong khi ta có lối ra để thoát.

– Vậy ly dị như hình thức đi tìm tự do?

– Nhiều khi người ta thích, người ta mong ước tìm được một nửa của mình cho đời sống đôi lúc mang vẻ mất tự do mà không có. Sống chung  trong mái nhà là để cùng nhau thương yêu, nương tựa, xây dựng, chia sẻ, nếu như những điều này không tồn tại lâu dài thì căn nhà sẽ trở thành địa ngục. Người ta tìm cách thoát ra khỏi  địa ngục không có nghĩa là người ta sẽ đến ngay chốn thiên đường. Tự do nào cũng có cái giá của nó. Không thần tiên lắm đâu.

– Không thần tiên vậy tại sao người ta không tìm phương cách nào đó khác hơn là nghỉ chơi. Ví dụ như ngồi lại, bình tĩnh trình bày, nói chuyện với nhau?

– Nghỉ chơi khác với ly dị. Đòi nghỉ chơi, bởi vì cần hai tiếng xin lỗi để mong được dỗ dành. Ly dị, không cần nghe đến hai tiếng xin lỗi. Không phải là câu chuyện một sớm một chiều. Bởi khi không mình phải tách rời cái người mà mình tìm được, mình cho là một nửa của mình rồi vì giận hờn gì đó trong khoảnh khắc mình đòi ly dị. Không đơn thuần vậy đâu. Ly dị, tuy viết rất ít chữ chứ ý tưởng để đưa đến điều ấy thật gian nan. Là những xáo trộn, đắn đo, sai đúng ngấm ngầm đeo bên ta cho mãi đến một lúc nào đó, sức chịu đựng không nổi nữa thì không còn thiết tha kéo dài thêm. Ngột ngạt quá đỗi nên tìm cách trồi lên. Hy vọng, cánh cửa ngoài kia là xám thay vì đen tối như mình đã. Từ đen ngả sang xám, cũng vơi được phần nào âm u rồi.

– Tại sao có gười đã nhận ra ngay từ lúc đầu những dấu hiệu không hợp nhau mà vẫn cứ lấy nhau để rồi có con có cái với nhau. Bây giờ, nghĩ đến chuyện ly  dị?

– Tình yêu không có tuổi. Ly dị không có tuổi. Ban đầu người ta chưa muốn tin, cho nên người ta nuôi hy vọng có thể thay đổi được cá tánh người kia. Thật ra, sự  suy nghĩ của người kia chỉ có bấy nhiêu là bấy nhiêu. Mình không thể thay đổi được gì nếu như tư tưởng của họ dừng chân ở đó. Ví dụ như, mình thì thích lang thang, bạ đâu ăn đó, có gì ăn đó. Người kia thì không, ăn uống phải vào những quán lịch thiệp, chỉ cần kêu thức ăn nhiều thịt, không rau, không quả. Chỉ có vậy thôi, rồi rốt cuộc bàn cơm còn lại một người. Trong lúc người này ăn, thì người kia ngủ. Khi người kia ăn xong, đi ngủ, thì người kia thức. Vô số những chuyện nhỏ linh tinh đến khi sống chung với nhau mới biết thế nào là va chạm, chịu được, và không chấp nhận. Người ta có với nhau một mặt con, thấy đời sống xung khắc mà vẫn cứ nuối hy vọng là với thời gian mọi việc sẽ thay đổi. Để thêm đứa con thứ hai, thứ ba, thứ tư . Cứ thế năm tháng trôi qua. Cứ thế chờ cho con cái lớn hơn chút. Cứ thế vớt vát hy vọng. Rồi thời gian qua, cứ qua. Bỏ lại thời tuổi trẻ không hay.

Ngày nay, có phải chăng vì lý do ấy nên mức ly dị của những người cao tuổi (chứ không riêng gì những người trẻ tuổi) ngày càng gia tăng.

– Câu hỏi chót cho các đôi uyên ương,  muốn tránh ly dị, phải làm sao?

– Câu trả lời A (100 điểm): Hãy theo sách vở, cần phải qua các lớp rèn luyện đời sống vợ chồng. Cần phải có một kiến thức, sự hiểu biết sâu xa, trước khi quyết định sống chung với nhau. Yêu Thương và Biết Yêu Thương khác nhau lắm.

– Câu trả lời B (100 điểm) : Hãy đừng theo sách vở, bởi trong sách vở chỉ có lý thuyết. Không lẽ mỗi lần bực mình phải mở sách ra ôn lại trước khi to tiếng với nhau. Thua.  Cơn giận lúc ấy nguội rồi. Mất phê. Riết rồi mình sẽ không phải là mình nguyên thủy nữa. Cái gì càng tránh thì sẽ gặp. Chi bằng khi nó tới mình biết chấp nhận. Mình cho rằng, con đường đi chung đến đó phải chấm dứt thì chấm dứt. Nợ nhau đến đó trả xong rồi. Tiếng Pháp gọi một cách dễ thương là : Ô- Rờ- Lui. Thành thử ra muốn tránh Ly Dị, thì đừng nên quen biết thương yêu chung sống với ai.

ve nhung tai sao2

2.

Em chợt thốt lên:
– Anh có cách bắt tay, nắm tay, có vẻ nhọc nhằn chịu đựng quá!
Anh quay lại nhìn em, ngạc nhiên:
– Sao em lại nghĩ thế ?
Em cười:
– Dạ tại em có cảm giác đó  …
Chiếc xe quay lại con đường Beach . Anh giữ lấy những ngón tay em siết nhè nhẹ . Bất chợt anh nhìn em đăm đắm:
– Vì sao em ly dị vậy ?
– Vì sao em ly dị à  ?
Anh gật đầu, chờ đợi. Gió  tháng Tám từ bên ngoài hắt vào.
– Lâu quá, em không nhớ …
(Em không nhớ, hay là em  không muốn nhắc ?)

Trang Thanh Trúc