Chuyện cuối năm

chuyen-cuoi-nam

– Bên ấy có lạnh lắm không em?

– Dạ hôm nay bớt lạnh hơn hôm qua một chút rồi …

Cô liếc nhìn ra cửa sổ, những bông tuyết rơi ngoài kia. Ly trà thứ sáu đang bốc khói. Cô không uống để thưởng thức mà uống như một lối đi bị đống băng cần có chất muối làm tan đi cái lạnh ngay tức khắc. Một lốp áo, hai lốp áo, ba lốp áo. Thêm khăn choàng cổ nữa cho giống bản tình ca mùa Đông. Đang ở trong văn phòng chớ không có phải ở ngoài đường đâu mà trùm và quấn chi nhiều dữ vậy. Khi nhiệt độ xuống thấp hơn phải làm sao?

Cô không biết phải làm sao, bởi cô không thích chia động từ ở thì tương lai.

Qua hộp thư Yahoo.fr cô nhận được một tài liệu nói về 24 điều đẹp cho cuộc sống. Cô mở ra xem, phải công nhận 24 điều ấy đầy ý nghĩa. Bao giờ mình thấy tinh thần yếu đuối hãy nghĩ đến điều vui vẻ, may mắn, hạnh phúc nhất mình đã có.

Trong lớp học hôm nào hãng tổ chức cũng có bộ môn Tâm Lý này.

Lúc bình thường, nghe rất ổn. Nhưng lúc không bình thường, đầu óc tối mù, tối mò, ngại làm sao ba cái câu lý thuyết này.

Mà chắc là anh không hiểu, cho nên anh mới nhắc chừng cô mở ra đọc-chi-đọc-lại hoài!

t r a n g t h a n h t r u c

Đi qua trí nhớ

diquatrinho3

http://www.saigonline.com/trangthanhtruc/MP3/Diquatrinho.mp3.

Đi qua trí nhớ

Thơ Đặng Hiền

Nhạc Trang Thanh Trúc

Những sợi tóc bên ngày cũ

Sự nhớ thương dài đẵng

Tựa màu nắng tình phai

Nếu anh đi thăm em

Nếu anh trở về ngôi nhà thờ đá

Những sợi tóc không cần giữ

Sự nhớ thương dài đẵng

Bạc màu trắng tàn phai

Bài thơ kèm theo cọng tóc

Bay qua mùa xa

Nếu mình gặp lại nhau

Thơ vàng theo em

Ở chỗ nào khoảng nhớ…

Bài thơ kèm theo cọng tóc

Bay qua mùa xa

Nếu mình gặp lại nhau

Thơ vàng theo em

Ở chỗ nào khoảng nhớ

diquatrinho6

bản nguyên thủy :

Đi qua trí nhớ

Đặng Hiền

Nếu anh đi thăm em

Nếu anh trở về ngôi nhà thờ đá

Những sợi tóc không cần giữ

Sự nhớ thương dài đẵng

Bạc màu trắng tàn phai

Bài thơ kèm theo cọng tóc

Bay qua mùa xa

Miền đông rừng hoang mang gió

Ngày châu Mỹ, buồn buồn rưng rức

Nếu mình gặp lại nhau

Xuân còn vàng như thơ

Thơ vàng theo em

Ở chỗ nào khoảng nhớ ..

Chuyện cô giáo

chuyen-co-giao

Cô muốn ghi tên học thêm tiếng Tàu. Tiếng Mandarin chớ không có phải là tiếng Tàu đọc trại ra thành tào lao đâu nghe. Cô muốn đóng tiền học cho xong, nhưng người ghi biên lai thì lại không muốn vậy. Họ đề nghị cô dạy cho các em người Tàu « không hiểu gì hết trơn hết trọi tiếng Pháp » và thay thế vào đó cô sẽ được học tiếng Tàu miễn phí. Cô dạy mấy đứa nhỏ nhà cô học còn chưa xong mà còn vác thêm cái gánh này. Vậy đó mà cô nhận. Cô gồng mình trong vòng bốn tháng trời. Nhà Thờ đưa cho cô hai cuốn sách. Phần tiếng Tàu cô lật lật cuốn sách ra xem rồi âm thầm gấp lại. Loại sách này dành riêng cho những người thông thạo hai sinh ngữ, Pháp-Tàu. Cô học tiếng Tàu quên trước, quên sau. Trí nhớ bắt đầu cạn rồi. Mà chắc hôm ghi danh học tiếng Tàu đầu óc cô dính sạn hay sao mà cô nhận cái công tác này chi vậy không biết. Hay là cô muốn thử thách xem cô dạy con nít bên ngoài tụi nó có dễ nghe lời cô hơn là con nít ở nhà chăng? Dù gì đi nữa, cô đã đến lớp rồi. 8 cô cậu « học trò » là đây. Từ 8 tuổi cho đến 44 tuổi. Cô nghe loáng thoáng được cách phát âm « Laoshi » ra đời. Các đôi con mắt gọi cô là « Laoshi ». Trời hỡi! Cô trở thành Cô Giáo một cách ngang xương. Không bằng cấp đã đành lại không một chút kinh nghiệm.

Cô lên trên mạng, lục tìm các địa chỉ, nơi nào có dạy cách thức học tiếng Pháp vỡ lòng cô cũng ghé vào xem. Rồi cô tự « soạn » ra một thời khóa biểu để áp dụng cách dạy. Dạy đếm số, dạy phân biệt mầu sắc, dạy những câu đối thoại thật dễ giữa thầy, trò. Dạy một số từ ngữ thông dụng trong phòng khách, buồng tắm, dụng cụ học sinh. Dạy cách thức gọi món ăn khi vào nhà hàng. Dạy cách hỏi thăm bác sĩ khi ốm đau.

Người đàn ông đảm nhiệm các khóa học trong nhà Thờ nhờ cô « giúp học trò tập-đọc-đi-đọc-lại cuốn sách mầu hồng cho thạo » mà không nghĩ ra cách giúp giùm cô phải dạy như thế nào cho học trò biết ráp chữ. Cứ như thế đó, « Tôi nghĩ cô dư sức dạy mà. Dễ lắm! ».

Hai cây viết lông. Hai cuốn sách. Một khăn chùi bảng. Một tuần lễ bị viêm cổ họng, rồi viêm phổi. Vậy mà sao không đứa học trò nào bị « Laoshi » lây bệnh hết vậy ta. Cô vẫn đến lớp dạy, nói muốn không ra tiếng. Mỗi tối thứ tư và thứ sáu, 3 tiếng mỗi tuần.

Lúc cô xin nghỉ … luôn sau khi hết khoá dạy 4 tháng đầu niên học, học trò buồn không mong cô giáo nghỉ. Người ghi biên lai hỏi bộ cô không muốn tiếp tục học thêm tiếng Mandarin nữa hay sao? Cô nói, cô muốn chớ nhưng lần này cô xin được đóng tiền học. Người ta hỏi cô tại sao cô không tiếp tục dạy nữa, học trò phá lắm hay sao? Chuyện học trò ồn, cô mời ra khỏi lớp vài mạng cảnh cáo, chuyện nhỏ, chuyện cô phải ăn giá liên miên mới là chuyện lớn. Từ khi trở thành « Laoshi » ngang xương cô phải siêng ăn giá. Đau cổ liên tuôn bất tận mấy cọng giá như thần dược. Cô sợ ăn giá quá nên cô lấy cớ công việc chồng chất, lo không nổi, cô xin nghỉ.

t r a n g t h a n h t r u c

Chuyện cái dấu chấm than

chamthan

Anh than phiền:

– Mua nhà sao mua ở Paris. Lại mua chi ngay khu 13.

– Khu 13, Chệt nhiều quá trời.

– Đường phố chật chội. Ngộp.

Anh quyết liệt với ý nghĩ:

– Con cái sợ nhất là Cha Mẹ chúng ly dị

– Không bao giờ anh để cho chuyện ấy xảy ra. Không bao giờ.

Chưa đến 10 năm. Cô thấy anh dọn ra Paris. Anh thường xuyên ghé khu 13 đi chợ. Và hăng hái thông báo cô biết tin anh đã xong giấy tờ ly dị.

Cô không thích viết mà bỏ nhiều dấu chấm than. Thấy rối mắt quá. Nhưng lần này cô phá lệ. Cô kết bằng một dấu chấm than!

t r a n g t h a n h t r u c

Những Ngày Tháng Không Tên

laboheme1

Tìm thấy sáng nay trên Youtube :

http://fr.youtube.com/watch?v=u4-KbWPLT7I

Quà Giáng Sinh

trung-da-dieu21

Trứng đà điểu (un œuf d’autruche). Bà Ngoại mang từ Việt Nam về làm quà cho Trực, Quân.

Chuyện Anh và Em …

giangsinh22

1.

Em thắc mắc một chuyện, sao chữ Em, anh hay viết hoa và khi anh xưng Anh đó, anh cũng hay viết hoa ? Tại sao vậy há ? Lúc ngồi trong quán café, em có nghe anh giải thích một lần nhưng em vẫn không hiểu rõ ràng được tại sao. Chắc lúc đó đầu óc em không tập trung vì mãi dò xét tình hình của người đối diện. Ví dụ như cái người có đôi mắt biết cười ấy là người như thế nào.

Café anh uống chiều hôm ấy, bộ ngon thiệt hả? Sao Anh nói cám ơn Em ?

2.

Gói kẹo the tẩm mật ong có tổng cộng 100 viên. Em không đếm bởi bên ngoài người ta có in ba con số ấy. Em không muốn mở gói kẹo ấy ra. Em muốn để dành. Mở ra thấy tiếc. Nhưng anh thì khác. Anh dặn dò là em rất cần ngặm kẹo một ngày ba viên: Sáng, trưa, chiều cho mau hết. Có mau hết anh mới sớm gặp được em. Nhưng em vẫn muốn để dành. Vì tiếc. Nhưng rồi hôm đau cổ quá, không dằn được, nên em xé gói kẹo ấy nhón một viên cho vào miệng. Nhớ người đã tốn công đi tìm. Và lặng lẽ ân cần dúi gói kẹo vào tay em ngay buổi cuối chia tay. Nỗi nhớ anh loanh quanh. Nhớ cái lúc khi không anh đứng dậy đi về phía em ngồi. Anh nói gì hình như là phải hôn cái trán trước không thôi lát hút thuốc, không hôn được. Ngay Café Vỉa Hè, em bàng hoàng bởi em không chờ đợi sự việc ấy đến. Rồi em lại cười tươi yên lặng chờ cho cái trán dằn cơn xúc động. Trong phút chốc, cái hôn lên trán ở buổi chiều đó như là một dấu ấn, một định mệnh. Nó sẽ không an nhàn ở mỗi riêng nơi ấy. Nó sẽ loang ra…

4.

– Hay là Em ngại gặp Anh ?

– Dạ không có đâu …

Tại sao cô lại quả quyết là cô không ngại gặp lại anh? Và tại sao anh lại nghĩ là cô ngại ngùng không muốn gặp lại anh chớ! Rồng – bay trên xa lộ – nếu phải chọn đường tắt để bay thì cũng sẽ bay một cách đàng hoàng. Quyết định của cô nghiêm chỉnh. Hay là cô nghĩ cô quyết định như thế là nghiêm chỉnh. Anh không có dấu hiệu gì để làm cô sợ hãi cả. Nếu không muốn nói thêm, sự gặp lại của cái hẹn này làm cô náo nức thêm thì có.

Mà tại sao cô lại náo nức chớ!

Bắt đầu từ bao giờ cô mang theo điện thoại vào buồng tắm? Hồi trước, điện thoại reo cô cho reo mút chỉ. Người bên kia đầu dây gọi không nghe thấy ai nhấc thì lát sẽ gọi lại, hoặc để lại lời nhắn thôi. Cô điềm nhiên với lý luận vừa nêu ra, cô thư thả xếp quần áo vừa cỡi để trên cái bục trắng. Cô lững thững bước vào bồn nước khắc mầu xanh lá. Cô ngắm nghía những chai nước gội đầu, đủ mầu. Có chai trị tóc khô, có chai đặc biệt dùng riêng cho tóc nhuộm. Cô đổ chai có mùi hoa cam vào lòng bàn tay trái rồi xoa, rồi chà lên tóc. Cô nghĩ ngợi lung tung. Mùi hoa cam thơm lừng. Cái vòi nước sen nhà này xịn thiệt! Tắm gội kiểu này có thua gì hình thức mát xa đâu. Vô tình những ngón tay phải đậu trên bờ vai. Chỗ này tự dưng sao đau quá. Cô nhấn chỗ khác, gần cổ. Chỗ này cũng nhức nữa. Cô di chuyển cái vòi nước, cố ý cho cái vòi xịt mạnh trên những điểm đau mềm dần ra thì chuông điện thoại reo. Cô vội vàng tắt nước. Cô vội vàng dúi những ngón tay ướt vào khăn lông rồi chụp cái điện thoại di động.

– Bây giờ anh đi đây. Khoảng 15 phút nữa anh đến đón em.

– Dạ

Một người thông báo chuyến đi. Một người chờ người vừa khởi hành đến. Hai cái người ấy mà cộng lại thành nỗi nhớ muôn mầu!

5.

Bên em, mưa và lạnh, hai kẻ thù của mùa Thu. Vào lớp, người bên phía tường phải vừa ho xong đến phiên người bên phía tường trái. Ban đầu còn ngại ngùng, cố gắng giữ cho tiếng ho thiệt nhỏ, sao chịu không nỗi, phải ho mạnh ra một cái. Ho mà nén trong phổi, khó chịu quá xá chừng. Khúc dạo đầu sáng nay bắt đầu bằng những tiếng ho khan. Cô giáo thông cảm, cười dịu dàng. Cô giáo hôm nay diện áo đầm mầu nâu trắng. Đi cùng khắp phố 13, tìm hoài cũng không ra được một cô gái người Tàu xinh đẹp như cô giáo này! Lớp học Chủ Nhật bắt đầu vào 8 giờ 30 sáng. Trời bên ngoài mưa gió vậy mà mọi người vẫn kéo đến học tiếng Mandarin chỉ vì cô giáo thôi. Anh không căn dặn em phải nhớ này, nhớ nọ, thì em mong làm sao được nghe những lời ấm áp ấy. Nhưng khi anh nhắc nhở em ở nhà dưỡng bệnh, thì em lại không nhớ. Hay là … em lờ. Mùa Thu nơi nào không biết, riêng mùa Thu Paris thì lá úa tả tơi sau một cơn mưa dài.

Bây giờ là tháng 10. Mà có lẽ hộp thư Yahoo bên Phố Anh có vấn đề thiệt rồi. Phải có vấn đề, chớ làm sao mà anh không thể trả lời thư em!

6.

Em không thích dùng chữ Yêu! Cô viết luôn một mạch. Như Cha Mẹ, không ai nói « Cha Mẹ yêu con », bao giờ. Hay là, « Con yêu Cha Mẹ », bao giờ. Người ta dùng chữ Thương.

Chữ Thương, ngoài tình cảm, còn biểu hiện sư lo âu, ân cần, chịu đựng, hy sinh, gian khổ, biết tha thứ. Do đó chữ Thương đứng vững vàng riêng một mình.

Chữ Yêu, đứng riêng thì lại không ổn. Nó không bao la, ích kỷ, đầy đam mê, dễ gây thù, gây hận, kể cả chiếm đoạt, bỏ đi, quên nhanh, tính toán. Do đó, chữ Yêu luôn cần có chữ Thương đi kèm cạnh bên.

Cô chấm dứt bằng câu: Anh có đồng ý với em vậy không há ?

t r a n g t h a n h t r u c