Song-Ngư

Song-Ngư là một ký hiệu trong tử vi Tây Phương cho những ai có ngày sinh nhật từ ngày 19 tháng hai đến 20 tháng ba. Có sách ghi là ngày 18 tháng hai, có sách lại ghi là ngày 20 tháng hai. Trúc chọn ngày 19 cho có vẻ dân chủ! Có người cho rằng đó là dạng người: « Gió thổi chiều nào, nghiêng về chiều ấy ». Bởi Song-Ngư mang dấu hiệu của hai con cá, mỗi con bơi một chiều. Nghĩa là tâm tánh một người tuổi Song-Ngư có thể rất hiền, và cũng có thể rất hung bạo. Và cũng có thể luôn, người tuổi này mang hai cá tánh ngược nhau cùng một lúc.

Trúc có cơ hội làm việc chung với một số người mang tuổi Song-Ngư. Hôm nay, Trúc xin được ghi lại câu chuyện « tử vi » này, để cho bạn đọc tự nhiên suy nghĩ và xem có nên tìm kiếm làm quen, hay tiếp tục thân thiện, với những con cá bơi mỗi con một chiều này không nhé.

Khi nhóc Trực nhà Trúc được năm tháng tuổi thì Trúc cũng đổi chỗ làm. Trúc không tìm kiếm nhưng là vì ông sếp cũ muốn tạo nên « vai cánh » ở chỗ làm mới thành thử kéo theo hai người làm việc chung với ông khi xưa. Và Trúc là một trong hai người đó. Nhưng làm việc chung với ông không bao lâu, trong hãng lại tìm cách cho ông về hưu sớm. Họ tìm được một người thay thế ông. Trẻ tuổi hơn, ít kinh nghiệm hơn, nhưng không quan trọng lắm, miễn lương hướng họ trả nhẹ hơn, là họ chấp nhận sự thay đổi này ngay.

Và thế là một cô sinh viên mới ra trường đi làm chưa được bao lâu bước vào làm sếp tụi Trúc. Chức tước ghi trong giấy tờ hành chánh: Giám Đốc Kế Toán. Cô gái ốm nhom, nhưng mỗi bước đi rất nặng nề âm thanh. Không biết là cố ý, hay vô tình. Vì nếu như một người không thích gây sự chú ý của đám đông thì họ sẽ biết cố gắng tạo cho mỗi bước đi của mình nhẹ nhàng hơn. Ngày sinh nhật của cô là 8 tháng ba. Ngày lễ dành riêng cho phụ nữ. Ngày sinh nhật của Trúc là 5 tháng ba, không nằm trong ngày quan trọng nào đáng để được nhắc. Coi như hai người cùng sanh vào tháng ba, cùng mang tuổi Song-Ngư. Hiện tại chỉ có khác là văn phòng của cô ở tầng cao hơn, cho nên lương hướng cũng khác xa hơn.

Công việc làm đầu tiên của cô là tổ chức lại mớ « đàn em » sao cho quy củ. Và « đàn em » của cô ở đây thì không ai nhỏ tuổi hơn cô cả. Nhưng cô không ngần ngại để nói chuyện một cách lịch sự trong cao ngạo và, hỗn xược. Cô gọi từng người một vào văn phòng riêng để tìm hiểu thêm về quá trình làm việc trong suốt thời gian cô chưa « xuất hiện ». Trong hãng, trong số mười sáu người kế toán, có bốn người có thể gọi là « tùy viên » cho ông sếp cũ. Đó là cô thư ký riêng, hai người kế toán (một cô bạn, và Trúc được kéo vào từ trong một hãng trước nữa), và một cô sinh viên tập sự. Còn lại, không « quan trọng » gì cho lắm với tầm đạn của cô. Và chuyện gì xảy ra sẽ xảy ra. Cô tìm bằng mọi cách để chê bai, than phiền, có lúc lớn tiếng hạ nhục cô thư ký. Đến độ cô thư ký không chịu đựng nổi sự áp lực nữa, rơi vào tình trạng khủng hoảng tinh thần và, cuối cùng tự xin thôi việc.

Coi như ván cờ ra quân đầu tiên của cô gái tuổi Song-Ngư này được xem là xuất sắc.

Người thứ hai được cô « quán xuyến » là cô sinh viên tập sự. Cô bé này trong đầu lúc nào cũng mang ơn người thầy của cô đó là ông sếp cũ. Cô rất chăm học hỏi, và làm việc. Nhưng những gì cô học hỏi, và làm tốt trước đây tự dưng cũng trở thành  » chướng ngại vật ». Cô bé lại chơi thân với cô thư ký, nên càng không làm « vui lòng » hơn với cô gái ốm nhom mang chức tước: Giám Đốc Kế Toán. Và thay vì, cho thực tập những công việc mới có hữu ích sau khi ra trường, cô sinh viên chỉ được phép nhai đi, nhai lại, những công việc cũ rích. Viện cớ là sự học tập của cô không có phần tiến bộ, nên cần phải làm cho thạo những công việc cũ trước đã.

Phải nhìn nhận một điều là khi người ta muốn xóa bỏ ai trong danh sách gọi là chướng ngại vật, người ta rất cương quyết. Đó phải gọi là một người có cá tánh. Nghĩa là người ấy làm việc có mục đích. Biết hướng đi của mình, hẳn hòi. Cho dù hướng đi có sai lầm ngay từ những bước ban đầu!

Người thứ ba, không ai khác hơn là Trúc. Thú thật, Trúc cũng đã rơi vào tâm trạng khủng hoảng tinh thần. Làm việc không bao giờ cảm thấy xong. Phải luôn đến rất sớm, về rất trễ và còn phải mang công việc về nhà làm thêm nữa. Nhưng không phải vì thế, mà công việc trôi chảy đâu. Lúc nào nó cũng đình trễ. Lúc ấy, nhóc Trực còn rất nhỏ, ban ngày nó ở trong nhà trẻ. Đến chiều bà ngoại rước về dùm, và nó thích chờ mẹ về để đút cho ăn chứ không là ai khác. Khi bà ngoại đi làm trở lại thì ông ngoại thay thế giữ cháu. Và mẹ thì luôn phải về rất trễ cho nên nó thà ngủ chứ không ăn uống gì hết. Thế là nó tự quyết định, bỏ luôn phần ăn chiều bắt đầu từ đó. Trúc chỉ kịp nhận ra những điều sai lầm ấy sau khi « được » cô sếp mới « cắt » bớt một số việc làm quan trọng.

Đó là một trong những thông điệp: Không tin tưởng, coi thường. Hãy khuất mắt đi.

Đầu tiên, cô sếp đề nghị: Trúc nên thay đổi số giờ làm việc. Có nghĩa là thay vì làm 39 tiếng một tuần, (cách đây mấy năm về trước bên Pháp chưa có luật làm 35 tiếng), thì Trúc sẽ làm hai mươi hai tiếng thôi. Vì cô nghĩ rằng Trúc có con nhỏ, nếu Trúc làm việc ít lại thì sẽ có thời gian hơn để lo cho gia đình. Ban đầu, Trúc xem đó là một thiện ý. Nhưng vì sinh nhai của gia đình Trúc từ chối. Thấy không có kết quả, cô ra « chiêu » thứ hai. Chiêu này cô đã từng áp dụng với hai người trước rồi. Nhưng với Trúc, cô ra mạnh tay hơn, nghĩa là trách móc, chê bai, ngay tại trong văn phòng trước mặt bao nhiêu người. Và khi Trúc cũng « măng phú », có nghĩa là sếp hay không sếp Trúc cũng coi như pha. Bởi vì Trúc nghĩ rằng, chúng ta là loài người giống như nhau thôi. Ngoài những điều hiểu biết may mắn mình có, mình đạt được, nếu không biết ơn đến gia đình, đến trời đất, thì cũng đừng có làm tàng quá đáng. Là loài người giống nhau, mình cần phải có sự tế nhị, lễ phép, tôn trọng tối thiểu nào đó. Sức chịu đựng của con người, Trúc nghĩ cũng có giới hạn thôi. Một phần nào đó, vừa-vừa-phải-phải thôi. Và thế là Trúc cũng trả lời to bằng âm vực của cô sếp vậy. Cô ta đỏ mặt, giận dữ, và cuối cùng bước vội ra khỏi văn phòng không quên bỏ lại câu:

– Theo tôi vào văn phòng ngay.

Trúc đứng lên, nghĩ thầm:

– Măng phú. Theo thì theo. Ngán ai!

Trúc bước theo vào văn phòng. Khi cánh cửa đóng lại tự dưng giọng nói của cô cũng biến dạng khác hơn. Thật lạ lùng. Cô nói chuyện ôn hòa, và có vẻ như rất lấy làm đáng tiếc cho sự việc vừa xảy ra! Trúc dựa vào tình hình lúc đó mới nói cho cô hiểu vài điều. Mong là cô sẽ không phiền hà mà (hy vọng hão huyền!) cô sẽ thông cảm thôi. Nghĩa là, công việc cô giao phó càng lúc càng nhiều, ngoài giới hạn giờ làm việc. Mọi người biết như thế, nhưng ai ai cũng đều cố gắng vượt qua hạn định của thời gian. Nhưng ngược lại không bao giờ được một sự khuyến khích, mà lúc nào cũng những chê bai, không ngừng, không ngớt. Điều này vô tình, Trúc muốn bàn đến vấn đề… tăng lương! Và cô sếp mới trả lời rằng, điều mà Trúc vừa nói không nằm trong ngân khoản của hãng. Cô khuyên Trúc, nếu Trúc hay ai đó cảm thấy không hài lòng, cứ việc đi tìm chỗ khác mà làm. Cánh cửa luôn mở rộng!

Thật tình ngay lúc đó, không biết vì số Trời đã định hay là vì điều gì khác. Tự ái dân tộc của Trúc dâng cao. Trúc bị dằn co giữa sự bỏ đi và, ở lại. Trúc cảm thấy bị tổn thương vô cùng. Nhưng không biết Trời xui, đất khiến ra làm sao, Trúc lại ngó lơ qua cửa sổ, im lặng. Bởi vì đó là một lời nói khích, vô cùng nguy hiểm. Nếu không dằn được lòng tự ái, Trúc đã bỏ đi ngay lúc đó rồi. Nhưng trong tích tắc, (giống như thí mạng cùi), đưa đến cho Trúc một quyết định mới. Trúc tự nhắc mình, bằng mọi cách, người bước ra khỏi hãng sẽ không là Trúc, không bao giờ! Mà phải là cô sếp ngang tàng này mới được. Trời cao luôn có mắt! Cho nên, khi cô sếp hỏi Trúc là có vấn đề gì để muốn nói thêm hay không? Trúc đã không ngần ngại nói rằng:

– Làm sếp, ngoài sự hiểu biết, ngoài kiến thức, ngoài trách nhiệm, còn phải biết cách cư xử cho đúng.

Một lần nữa, mặt cô đỏ như trái sung rụng. Cô run giọng, hỏi lại Trúc:

– Xin cho biết thế nào là cách cư xử đúng?

Trúc trả lời rằng:

– Khi nói chuyện với một đứa nhỏ, không phải là vì nó nhỏ tuổi hơn, nên người lớn tự cho phép là mình có quyền nói chuyện trực thượng hơn.

Và thêm điều ngu xuẩn nữa thay vì xì-tốp ở đó cái miệng Trúc phát ngôn luôn rằng:

– Khi mình muốn cai trị ai, điều trước nhất là mình phải cho người ấy nể phục. Từ sự nể phục ấy, người ta sẽ tin tưởng mình hơn, cảm mến mình hơn, do đó người ta sẽ biết tìm cách giúp đỡ mình tận tình hơn!

Cô sếp ra vẻ cám ơn Trúc là dám nói thẳng, nói thật. Xong câu chuyện, cô mời Trúc ra khỏi cửa (cho rảnh nợ chắc). Mười lăm phút sau, khi Trúc đụng độ cô ở phòng toa-lét, cô đóng cửa cái rầm. Bỏ lại bộ mặt sắc lạnh như viên đạn. Một tiếng đồng hồ sau đó, Trúc biết luôn mình vừa bị thiên chuyển sang công việc khác! Dưới sự kiểm soát của một kế toán viên khác, thay vì những công việc ấy tự Trúc làm từ trước cho đến nay.

Giờ ăn trưa, bạn bè khuyên Trúc đừng thèm để ý làm gì đến sự việc này. Cứ « măng phú » đi! Vì lương hướng vẫn phải trả Trúc « nguyên vẹn ». Trúc không phải đến quá sớm, về quá trễ, không phải mang thêm việc làm về nhà. Và điều quan trọng khác là Trúc đã rời khỏi “tầm đạn” của cô sếp này rồi.

Thế mới biết hai con Song-Ngư khó có thể gặp nhau trên một dòng nước!

Người Pháp họ có câu: « Hãy đừng ném trái banh vào ai, vì khi trái banh dội ngược lại, nó sẽ dội với một sức mạnh gấp hai lần khi mình ném đi ». Không hiểu ở trường hợp này, Trúc là người ném trái banh đi đầu tiên, hay là cô sếp?

Vào ngày lễ Halloween, cô sếp « yêu cầu » tất cả mọi người trong văn phòng kế toán đến hãng với những bộ đồng phục như các nhân viên trong khách sạn của hãng mặc! Thông điệp đưa ra, không ai tán thành, (đó là lần đầu tiên, mọi người cùng bác!), cô giận điên người lên và cho rằng đàn em “không có” gu hài hước! Khi đến Giáng Sinh cô phát cho mỗi người một món quà gói bằng giấy báo. « Nguyện vọng » cô là khi mọi người nhìn món quà trên bàn sẽ nhớ đến công việc của cô giao phó! Quà của cô cho Trúc là một tượng con mèo màu vàng bằng gỗ. Mắt màu đỏ như máu và xanh lè, như muốn nhát ma ai. Đương nhiên cô thừa biết, Trúc vốn ghét mèo. Vì loài thú này, đối với Trúc, tượng trưng cho sự không trung thành. Nó chỉ tìm đến mình, khi nó cảm thấy cần thiết. Còn không, nó nằm phơi nắng và ngủ li bì suốt ngày!

Người thứ tư, là cô bạn làm chung hãng với Trúc khi xưa. Cả hai đều là vai cánh của ông sếp cũ. Cô bạn này cho đến ngày nay vẫn tồn tại. Mặc dù có một thời gian tụi Trúc đã tưởng rằng khi cô đứng, chỉ cần đụng nhẹ vào cô, cô cũng có thể té nhào. Thế mới hiểu được và thông cảm hơn cho những ai bị khủng hoảng tinh thần. Sống trong tình trạng lo lắng, biếng ăn, mất ngủ. Nếu tình cờ, Bạn đọc có gặp gỡ những người này, nếu không thể hiểu được họ với những vui buồn thất thường, thì hãy đừng trách họ. Trúc đã đi suốt khoảng thời gian dài với cô bạn của Trúc, trong tư thế « nhân chứng ». Đặt trường hợp sẽ phải đương đầu với cô sếp khi cùng nhau lên gặp hội đồng kỷ luật!

Những năm về sau, khi mỗi người một chỗ làm mới, có dịp nhắc đến những kỹ niệm này không ai không nhớ đến những ngày tháng “kinh hoàng” đã qua. Cuối cùng rồi cô sếp cũng phải tự xin nghỉ việc. Cô đã bị áp lực ở trên, cũng như cô đã từng gây áp lực cho người khác. Cô không thể đi xa hơn mục tiêu là: Cai trị và lấn áp. Cô phải xin nghỉ việc, và cơ quan cao cấp trên muốn rằng cô ra khỏi hãng, càng sớm, càng tốt. Sẽ không có người để thay thế cô, cho nên cô không cần phải ở nán thêm một giây phút nào! Và ngày cô rời hãng lại là ngày lễ Cá: 01 tây tháng tư.

Ngày cô sếp ra đi, mỗi người được tặng một tấm hình do chính cô sếp chụp! Phía sau lưng mỗi tấm hình, ngoài cái “tình cảm riêng” của cô đối với người được tặng, cô có ghi địa chỉ, cùng số điện thoại di động nữa. Phía sau lưng tấm hình cô tặng Trúc, cô ghi: “Hình ảnh của Trúc trong tôi, là một cảm tử quân!”

Amen!

Có một lúc Trúc ngồi phân tách những chuyện đã qua. Trúc không nghĩ bản thân cô là một người ngang tàng, dữ dằn, kém suy nghĩ để đi đến những hành động như thế. Bởi vì, khi đứng trước mặt mọi người cô luôn cố ý cho mọi người thấy rằng, cô là người hiểu nhiều, biết rộng. Nhưng đằng sau lưng, Trúc không chắc cô hiểu biết được điều gì cả. Cô muốn mọi người áp dụng kế hoạch của cô, trong khi đó cô chưa một lần thực tập, chưa một chút kinh nghiệm. Cô luôn nói với mọi người là cánh cửa văn phòng luôn mở rộng để đón tiếp, nếu như ai có gặp vấn đề gì khó khăn. Nhưng khi bước vào văn phòng của cô rồi, cô luôn hỏi ngược lại là theo người gặp vấn đề ấy, cách giải quyết sẽ ra sao! Cô không thể giải quyết được những vấn đề nhỏ, thì tư cách chi để giải quyết được những vấn đề lớn. Và thay vì tạo dựng được « vai cánh » mới, cô đã dùng sự ngang tàng, phách lối, khinh khi của mình mà tự hại mình.

Hình như sau hai chữ: Tham Vọng, là Thất Vọng?

(Có người cho rằng, cái cô tuổi Song Ngư này coi vậy mà nhu mì, dễ thương. Bởi nếu không Trúc đã bị đuổi để cảnh cáo cho đám bạn còn lại, vì cái tật dám trả-lời-trả-vốn rồi!)

t r a n g t h a n h t r u c

Tử vi (áp dụng năm nào cũng được)

Bạn là người thích sống trong bí mật, kín đáo (cho nên dĩ nhiên ghét chỗ đông người). Thông minh, rộng lượng, dễ giao thiệp. Khi khuyên ai, bạn rất thận trọng, suy tính. Ngược lại, bạn cũng có thể là một người nhiều lo lắng và lợi du.ng. Tóc Dài hay Tóc Ngắn: Năm nay Bạn hên hết sức, bạn bè ai cũng dễ thương hết. Nếu bạn tổ chức sinh nhật trong năm nay, chắc chắn sẽ nhận được quà. Tuy nhiên, bạn nào còn trong tuổi đi học mà lười gạo bài thì vẫn có thể ăn trứng vịt lộn như chơi. Còn bạn nào nằm trong tuổi đi cầy thì nhớ siêng năng đi làm trước giờ và ra về sau giờ cho « xếp » thương. Lời dặn: Hãy bắt một con kiến vàng, để nó trên bàn, nếu bắt khéo mà không để nó bị thương, bạn sẽ được trúng thưởng.

Sửu – Người sanh tuổi Sửu thì sẽ phải làm việc cực như trâu. Rất có tình gia đình. Lúc nhỏ (nếu là con trai) chỉ thích quanh quẩn bên mẹ. Lớn lên thì thích trồng cây si trước cổng trường con gái. Còn nhiều tuổi hơn tí nữa chỉ thích gọi người kế bên bằng hai tiếng « mình ơi « . Phái Tóc Dài thì đỡ hơn. Nhưng tâm hồn vẫn tràn ngập nước mắt (y như các công chúa trong loại phim tình cảm Ấn Độ vậy đó). Bạn là người giỏi chịu đựng, dè dặt, cứng đầu và chậm chạp (trâu mà không cà rịch cà tàng thì chẳng có con vật nào dám « xí  » cái dáng oai vệ này). Hãy đưa tay lên đầu (dành cho các Bạn Tóc Dài) bứt một sợi tóc và buông cho rơi xuống mặt bàn, nếu hai đầu sợi tóc không giao nhau thì bạn không nên quyết định điều gì trong năm. Riêng các bạn Tóc Ngắn mà lại thích nuôi tóc dài cho đúng à-la-mốt, thời trang thiết kế vào mùa hè năm sắp tới thì hãy coi chừng, gia đình họ « Chí » sẽ hỏi thăm đấy nhé.

Dần Thông minh, lanh lợi luôn được hun đúc bằng tinh thần Tôn Giáo và Đạo Lý con người. Nhưng cùng một lúc không thích đời sống kỷ luật. Can đảm, nhạy cảm, nhiều đam mê. Và đặc biệt là rất cố chấp. Thích giúp đỡ mọi người. Trong khi chuyện nhà thì bỏ xó. Chẳng hạn, nhà đứt bóng đèn thì cũng mặc kệ. Lại nhà người khác, vừa nuôi được cái bao tử của mình, vừa được « người ta » thương cảm. Tóc Dài, nằm mơ thấy đám cưới là điềm báo trước cuối năm đến phiên mình sang ngang. Những con Cọp nhỏ tuổi, bạn hay thích tìm tòi đọc những cuốn sách nói về Triết. Có lời khuyên, coi chừng mai mốt về già bạn sẽ phải nhọc công đi tìm những cuốn sách tầm thường, giản dị nhất mà đọc. Tóc Ngắn, sức khỏe năm nay hơi kém. Đi mưa lại không nhớ mang dù về sẽ bị cảm (nên ăn một tô phở thật nóng, có thể sẽ khỏi ngay). Bạn sẽ khớp một lần trước người đối tượng và về nhà giận mình hết sức.

Mẹo – Người sanh vào tuổi này rất cẩn thận. Cẩn thận đến độ chỉ cho phép mình « cào » người khác chứ tuyệt nhiên không để người khác « vồ » lấy mình. Điềm đạm, ôn hòa, không thích tranh chấp quyền lợi giữa bạn đồng nghiệp. Trọng lời hứa. Rất dễ hờn mát vu vơ. Và tâm thần đôi lúc bất chánh. Kiêu ngạo. Bạn hãy mua một trái bóng bay màu tím-hoa-cà và thả lên trời, nếu trái bóng bay về hướng tay trái: Bạn đang có người mong. Bay về phía tay phải: Bạn đang mong một người và sắp có tin. Nếu bay thẳng trên đầu: Tương lai bạn đang quyến rũ Bạn. Nếu chẳng may mới cầm chưa kịp thả bay thì bóng đã bị nổ: Xui xẻo nguyên năm. Chẳng hạn như người yêu bỏ ra đi. Hay là Cha Mẹ bắt lấy chồng, cưới vợ, mà « người ấy » đối với tâm hồn bạn không hề hai chữ « luyến lưu ».

Thìn – Phía Tóc Dài, tỉ mỉ, tình cảm, nhiệt tâm, rộng lượng và đặc biệt là tâm hồn rất Văn Nghệ (Văn: là bút – Nghệ: là màu vàng. Có nghĩa là một người viết Văn có triệu chứng đau gan). Bạn nên bỏ bớt cái tật nghiện thức khuya và uống cà phê, trà triền miên đó là vừa). Tánh xấu, « hoàn toàn không có ». Năm nay, nếu bạn có thói quen viết nhật ký thì có thể làm nhòe chữ vì nước mắt. Tóc Ngắn: Bạn rất độc tài, rất thích người khác nghe theo lệnh « xé-xác » của mình. Rồng còn tượng trưng cho lửa nên rất thích phun khói để « thịt » những kẻ tà-gian-ngoại đạo (nhớ ra giếng gánh trước mấy thùng nước để dành tạt cho kịp, khi các giấc mơ « nhỏ bé » của bạn tung hoành). Năm nay nếu nhìn thấy một chiếc lá vàng rơi trong ngày chẵn (18, 20, 22 …) dấu hiệu của một tin vui bất ngờ. Nếu rơi trong ngày lẻ (9, 11, 13 …) cuối năm, bạn sẽ phải tiếp tục đóng thuế nhà cửa như mọi năm. Đi mưa dù có nhớ mang dù nhưng về nhà bạn cũng có thể bị đứt dép. Tình cảm phía Tóc Ngắn năm nay thật ngọt ngào. Bạn sẽ « ung dung » hát tiếp bài ca: « Người ơi, xin chia buồn em … « , và hùng dũng mở rộng cánh cửa lớn để tiếp tục đi gặp người mới quen.

Tỵ Bạn mà sanh vào tuổi này thì Hồng Loan thứ thiệt. Quyến rũ là một nghệ thuật. Và rắn thì đầy « quyền uy » để đạt đến mục đích. Vui vẻ, lạc quan yêu đời. Hiền lành, chất phát (có lời khuyên đừng bao giờ dẫm lên rắn, ra đường gặp rắn thì hãy ngoan ngoãn mà chờ cho nó « nựng » thôi nha). Rắn còn đại diện cho nhà hiền triết bởi cặp mắt nhìn nghiêng (không thấy gì). Cũng có thể là người trầm tĩnh, lãnh đạm, bồng bột nhất thời và thích phô trương. Tình duyên năm nay. Phái Tóc Dài, nên tỉnh bơ trước những lời tán tỉnh. Màu đỏ sẽ hạp với bạn, nghĩa là lái xe bạn sẽ được đợi ở đèn đỏ đều đều. Phái Tóc Ngắn, tình cờ gặp một người trong mộng, duyên dáng lắm. Nên đứng bên đường mà ngắm và tiếc rẻ thôi. Bước chân bạn còn vụng về lắm. (Vì đôi giày mới mua, bước lẹ bạn sẽ bị đau chân vô cùng. Và cũng coi chừng bước nhằm vũng nước).

Ngọ – Bạn sanh dưới một ngôi sao thật may mắn và thanh-lịch (nghĩa là tờ lịch có tô màu xanh lơ). Ân cần, hăng hái, nhưng lười. Bạn luôn khó khăn với người khác, nhưng lại thật dễ dàng với chính mình. Bạn có khuynh hướng « rẽ đường » trước sự khó khăn hơn là tìm cách mà đối phó. Trực tánh, biết lấy quyết định lẹ làng. Nói chung, bạn là người « đoán hỏng ra ». Không đoán được lúc nào bạn vui, lúc nào bạn buồn, hay giận với hờn. Con đường tình ta đi của bạn năm nay sẽ bớt sương khói rơi. Sáng ngủ dậy nếu bên mắt phải giật giật: điềm xui. Nếu là mắt trái: điềm hên (« biu » điện thoại năm nay sẽ tăng vọt, có nghĩa là những cuộc điện đàm càng lúc càng lâu, tình yêu của bạn với « người ấy » như như mùa trái cây đang chín). Nếu không có con mắt nào giật giật mà chỉ có tiếng chuông reo inh ỏi, ngoài cửa: Bạn hãy quần áo chỉnh tề chờ đón tiếp bà chủ nợ đang nhắc nhở bạn đóng hụi đó.

Mùi – Bạn là người rất khéo tay, nhiều sáng kiến, giản dị và thông minh. Nhưng cùng lúc bạn sống rất tự ái và hay lo lắng bất thường. Bạn không sợ chướng ngại vật. Nên rất dễ bị u đầu. Tóc Dài, bạn mơ thấy một con bướm, cuộc hẹn hò mơ hồ nào đó đang vẽ vời trong óc bạn. Nhưng đến khi « người ta » đi bên cạnh, hoặc đối diện bạn, thì bạn lại ngó lơ như chưa hề quen biết. Tóc Ngắn, nên lấy hẹn đi khám bác sĩ xem, viên thuốc liều tên là gì. Bạn bị chê: gà mái quá (rồi có thể, con nít quá). Đừng vì những tự ái vặt mà làm hỏng cả một công trình, phương pháp chạy nước rút nhé.

Thân – Thông minh vốn sẵn tánh Trời, nên đôi lúc bạn trở thành lẩm ca lẩm cẩm, như con nai vàng ngơ ngác đạp trên lá vàng khô vậy. Thích cuộc sống tự lập. Rất chịu khó, tìm tòi và học hỏi nên mọi khó khăn bạn đều cố gắng để vượt qua. Ân cần, khôn khéo. Ngược lại, bạn không chung tình lắm đâu đó nhé. Và có khuynh hướng giả dối nữa. Phía Tóc Dài, ai mà không rõ tánh bạn thì chắc chắn sẽ bị bạn quay lòng vòng như kim chong chóng. Từ đây đến cuối năm, bạn hãy thử vẽ lại một bức tranh cũ và pha nhiều màu sắc dịu dàng hơn, bạn nhé. Phía Tóc Ngắn, bạn cộng nhẩm những tiếng « ơi  » từ đầu năm đến bây giờ xem sao. Nếu được 100 cái « ơi », thì bạn sắp được « người ấy » tỏ lòng cảm mến rồi đó. Có lời khuyên, hãy bảo trọng hơn là… mừng.

Dậu Thành thật, dễ thương, quyến rũ, kỹ lưỡng, và tiêu sài là nghề của Chàng và Nàng. Ngược lại bạn cũng có cá tánh là rất khoác lác, kiểu cách kể cả hà-khách nữa. Bạn là người rất thích định nghĩa nhưng không áp dụng được điều chi hay ho trong những định nghĩa này. Tóc Dài, nằm mơ thấy nhện giăng tơ, trong lòng đang bối rối, hình như, tiếng ấy vang lên, hình như tôi đã yêu người. Tóc Ngắn, trái tim bạn cũng rứa, cũng không muốn ngủ yên. Trái tim chỉ mơ ước lang thang một mình sau mỗi cơn mưa đầu mùa. Nhắc khẽ, đi mưa về nhà phải nhớ gội đầu ngay, những giọt mưa xuyên qua mây, rớt qua lá không làm hương tóc bạn thơm đâu. Coi chừng, lại bị « người ấy » mua tặng bạn chai dầu trị rụng tóc thì « quê » nguyên năm.

Tuất Chung thủy, kín đáo, can đảm, thẳng thắn. Nhưng cùng lúc bạn hay sống trong lo lắng, suy nghĩ vẩn vơ. Chẳng hạn như khi giàu sang rồi bạn lại théc-méc không biết làm thế nào để được giàu hơn. Bạn hay góp ý xây dựng lắm, nhất là chê người khác và dĩ nhiên không dại gì mà chê mình. Tóc Dài, điều quyến rũ bạn nhiều là chiếc gương. Coi chừng trễ giờ học hay trễ giờ làm đó nha. Nhớ cho kỹ, hễ đứng trước gương quá mươi phút thì khởi hành lúc nào cũng gặp mưa. Tóc Ngắn, có người dám chê bạn « sữa quá ». Đừng giận. Mau già lắm. Hãy lờ đi, mặc cho tim bạn tan nát cõi lòng. Bước chân nào đầu tiên cũng để lại ít nhiều vết tích. Đang ăn cơm mà nấc cục, có thể đúng là « người đó » đang nghĩ tới bạn, và hối hận. Nói chuyện mà hay tằng hắng thì phải mau mau lật tử vi ra xem lại. Mình tuổi Tuất hay là tuổi Dậu.

Hợi – Nhạy cảm, ân cần, và rất đa tình. Bạn vốn thích một cuộc sống đầy đủ, tiện nghi. Ghét nghèo. Bản nhạc « nghèo » có mùi mẫn đến đâu đi nữa bạn cũng không muốn nghe. Rất ngăn nắp, thứ tự, cho nên mỗi khi bạn tìm món đồ nào bạn sẽ mất rất nhiều thời giờ ở những sự cẩn thận quá đáng đó. Bạn hay dễ xiêu lòng lắm đó nha. Coi chừng bị người khác lợi dụng đó. Tóc Dài. Sắp viết bức thư đầu tiên, hãy dùng giấy học trò, có thể viết khi học bài, (hay giảng bài cho con), mà không sợ người khác khám phá. Giấy xanh, giấy hồng, hay nhuộm tí ti chiều tím hoàng hôn là của nước mắt và tính toán, hò hẹn rồi. Đừng đi xa quá, bạn sẽ gặp buồn. Tóc Ngắn. Bạn rất thích mặc « cơm-blê », diện đẹp, bôi nước hoa thơm phưng phức mỗi khi bát phố. Có lời khuyên: Đừng bao giờ mặc mãi một bộ. Tiệm giặt ủi ngoài phố đang « sôn » (solde), giá rẻ hết biết.

t r a n g t h a n h t r u c