Chào những giấc mơ dễ thương (8)

chao giac mo 9

– Truyện, tranh, hay nhạc chỉ cần một người thật sự hiểu mình thôi là đủ rồi!
– Chị nghĩ như vậy thật?
– Ừ.
– Em lại tưởng…
– Em tưởng gì?
– Em lại tưởng viết mà cho mọi người, mọi trình độ đọc và hiểu được mới là khó.
– Cái đó xoàng lắm! Viết phải cần nhiều ẩn dụ, hư cấu. Càng nhiều từ ngữ lạ lẫm. Càng khó hiểu, người đọc càng thích vì mình tạo nên cho họ cơ hội học hỏi, suy nghĩ!
– Thời buổi này, bộ chị nghĩ người đọc thích thú trong việc dùng thời gian để suy nghĩ lắm sao? Ngay trong lúc mà người ta lo bắt chết không biết bao giờ đến phiên mình sẽ bị mất việc đó!
– Đang nói chuyện văn chương mà khi không em đề cập đến chuyện cơm áo. Nghe mất phê quá! Có chứ sao lại không những người dùng thời gian để suy nghĩ. Thời nào cũng có thể tìm ra thời gian cả nếu thật sự người đọc chịu khó tìm tòi, trau dồi kiến thức.
– Nhưng các ẩn dụ trong bài lỡ người đọc không hiểu, gọi là không cùng tần số đó, thì sao chị? Như ngắm một bức tranh. Đâu có ai hiểu hết và cảm được tranh của Picasso đâu?
– Tất cả đều cần phải có một kiến thức tối thiểu, một trình độ hiểu biết sâu xa! Cần phải đọc đi đọc lại, nghe đi nghe lại, xem đi xem lại. Cần đắn đo. Cần gắt gao hơn!
– Em không nghĩ vậy lắm đâu. Em thấy chị đòi hỏi đọc giả cần nhiều thứ quá, có bao giờ chị quan tâm cái cần thiết tìm thấy được của đọc giả không? Em nghĩ một tác phẩm dựng ra điều tối thiểu cần phải có là sự chân thành và giản dị.
– Hai điều này xoàng lắm em!
– Nhưng em nghĩ một người sáng tác cần phải có có căn bản hai điều này mới mong gây được cảm xúc, sự thoải mái cho người đọc, người nghe, người ngắm.
– Tại em « nhân hậu » với « cách nhìn » thôi. Nhìn một tác phẩm mà hiểu ngay có gì đáng nói đâu. Khác chi mình đi trên con đường mòn. Em thấy đó, chiếc áo dài qua nhiều thế hệ cũng cách tân theo. Hồi xưa, các cô mặc áo dài mang guốc mộc nay các cô diện giày cao gót chín mười phân. Vẫn đẹp, đầy quyến rũ và đặc biệt là vẫn giữ được nét duyên dáng Việt Nam.
– Chị làm em mường tượng đến một ngày nào đó, các cô thiếu nữ không diện áo dài đi với giày cao gót nữa mà mang bốt đầu nhọn rằn ri, chắc là khó coi lắm há!
– Em còn trẻ mà sao đầu óc em cổ tích quá! Phải đổi mới chứ. Một người có máu nghệ sĩ là không thể dậm chân tại chỗ hoài được. Hiểu không?
– Em thích thay đổi nhưng phải có chừng mực kìa…
– Đã gọi là sáng tạo thì không thể đo lường chừng mực được!
– Được!
– Chị nói không được!
– Nếu nói như chị không lẽ tác giả muốn viết gì thì viết. Người đọc không hiểu, mặc kệ sao?
– Từ nãy giờ chị giải thích mà em vẫn cố chấp không chịu hiểu, nhỏ này thật. Người đọc cần phải có một trình độ kiến thức tối thiểu để suy diễn, để hiểu, chứ!.

Tháng Năm đêm không mưa mà sao trên mái hiên như có ai đó vừa đánh rơi hai nốt thăng trầm.

trangthanhtruc

Publicités

Une Réponse

  1. Coucou Truc

    DDoc truye^.n cua? Tru’c trong khi nha^m nhi li tra` buo^?i sa’ng, Linh ddo`ng i’ voi’ Tru’c, cai’ dde.p la` cai’ gia?n di. cha^n tha`nh ko cu*’ phai? compliquer la` dde.p la` hay, 1 cau^ truye^.n gia?n di. nhu*ng sa^u sa(‘c cu~ ng nhu* mo^.t co^ gai’ duye^n da’ng, nguoi` ddi thoa’ng qua tho^i dda~ ca?m nha^.n va` quay dda^`u la.i nhieu` la^`n dde^? chie^m nguo~ ng chu*’ ko ca^`n phai? 1 ca^u truye^.n ki` bi’ va(n chuo*ng sa’o ro^~ng va` 1 co^ ga’i son pha^’n loe` loe.t ma` co^’ co^ng bao la`n va~n ko hieu? no’ chuye^n cho*? ddie`u gi` cho cuo^.c so^’ng 🙂

    Reste simple, la beaute’ rime avec la simplicite’
    Bises

Laisser un commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion / Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion / Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion / Changer )

Photo Google+

Vous commentez à l'aide de votre compte Google+. Déconnexion / Changer )

Connexion à %s

%d blogueurs aiment cette page :