Chuyện Anh và Em …

giangsinh22

1.

Em thắc mắc một chuyện, sao chữ Em, anh hay viết hoa và khi anh xưng Anh đó, anh cũng hay viết hoa ? Tại sao vậy há ? Lúc ngồi trong quán café, em có nghe anh giải thích một lần nhưng em vẫn không hiểu rõ ràng được tại sao. Chắc lúc đó đầu óc em không tập trung vì mãi dò xét tình hình của người đối diện. Ví dụ như cái người có đôi mắt biết cười ấy là người như thế nào.

Café anh uống chiều hôm ấy, bộ ngon thiệt hả? Sao Anh nói cám ơn Em ?

2.

Gói kẹo the tẩm mật ong có tổng cộng 100 viên. Em không đếm bởi bên ngoài người ta có in ba con số ấy. Em không muốn mở gói kẹo ấy ra. Em muốn để dành. Mở ra thấy tiếc. Nhưng anh thì khác. Anh dặn dò là em rất cần ngặm kẹo một ngày ba viên: Sáng, trưa, chiều cho mau hết. Có mau hết anh mới sớm gặp được em. Nhưng em vẫn muốn để dành. Vì tiếc. Nhưng rồi hôm đau cổ quá, không dằn được, nên em xé gói kẹo ấy nhón một viên cho vào miệng. Nhớ người đã tốn công đi tìm. Và lặng lẽ ân cần dúi gói kẹo vào tay em ngay buổi cuối chia tay. Nỗi nhớ anh loanh quanh. Nhớ cái lúc khi không anh đứng dậy đi về phía em ngồi. Anh nói gì hình như là phải hôn cái trán trước không thôi lát hút thuốc, không hôn được. Ngay Café Vỉa Hè, em bàng hoàng bởi em không chờ đợi sự việc ấy đến. Rồi em lại cười tươi yên lặng chờ cho cái trán dằn cơn xúc động. Trong phút chốc, cái hôn lên trán ở buổi chiều đó như là một dấu ấn, một định mệnh. Nó sẽ không an nhàn ở mỗi riêng nơi ấy. Nó sẽ loang ra…

4.

– Hay là Em ngại gặp Anh ?

– Dạ không có đâu …

Tại sao cô lại quả quyết là cô không ngại gặp lại anh? Và tại sao anh lại nghĩ là cô ngại ngùng không muốn gặp lại anh chớ! Rồng – bay trên xa lộ – nếu phải chọn đường tắt để bay thì cũng sẽ bay một cách đàng hoàng. Quyết định của cô nghiêm chỉnh. Hay là cô nghĩ cô quyết định như thế là nghiêm chỉnh. Anh không có dấu hiệu gì để làm cô sợ hãi cả. Nếu không muốn nói thêm, sự gặp lại của cái hẹn này làm cô náo nức thêm thì có.

Mà tại sao cô lại náo nức chớ!

Bắt đầu từ bao giờ cô mang theo điện thoại vào buồng tắm? Hồi trước, điện thoại reo cô cho reo mút chỉ. Người bên kia đầu dây gọi không nghe thấy ai nhấc thì lát sẽ gọi lại, hoặc để lại lời nhắn thôi. Cô điềm nhiên với lý luận vừa nêu ra, cô thư thả xếp quần áo vừa cỡi để trên cái bục trắng. Cô lững thững bước vào bồn nước khắc mầu xanh lá. Cô ngắm nghía những chai nước gội đầu, đủ mầu. Có chai trị tóc khô, có chai đặc biệt dùng riêng cho tóc nhuộm. Cô đổ chai có mùi hoa cam vào lòng bàn tay trái rồi xoa, rồi chà lên tóc. Cô nghĩ ngợi lung tung. Mùi hoa cam thơm lừng. Cái vòi nước sen nhà này xịn thiệt! Tắm gội kiểu này có thua gì hình thức mát xa đâu. Vô tình những ngón tay phải đậu trên bờ vai. Chỗ này tự dưng sao đau quá. Cô nhấn chỗ khác, gần cổ. Chỗ này cũng nhức nữa. Cô di chuyển cái vòi nước, cố ý cho cái vòi xịt mạnh trên những điểm đau mềm dần ra thì chuông điện thoại reo. Cô vội vàng tắt nước. Cô vội vàng dúi những ngón tay ướt vào khăn lông rồi chụp cái điện thoại di động.

– Bây giờ anh đi đây. Khoảng 15 phút nữa anh đến đón em.

– Dạ

Một người thông báo chuyến đi. Một người chờ người vừa khởi hành đến. Hai cái người ấy mà cộng lại thành nỗi nhớ muôn mầu!

5.

Bên em, mưa và lạnh, hai kẻ thù của mùa Thu. Vào lớp, người bên phía tường phải vừa ho xong đến phiên người bên phía tường trái. Ban đầu còn ngại ngùng, cố gắng giữ cho tiếng ho thiệt nhỏ, sao chịu không nỗi, phải ho mạnh ra một cái. Ho mà nén trong phổi, khó chịu quá xá chừng. Khúc dạo đầu sáng nay bắt đầu bằng những tiếng ho khan. Cô giáo thông cảm, cười dịu dàng. Cô giáo hôm nay diện áo đầm mầu nâu trắng. Đi cùng khắp phố 13, tìm hoài cũng không ra được một cô gái người Tàu xinh đẹp như cô giáo này! Lớp học Chủ Nhật bắt đầu vào 8 giờ 30 sáng. Trời bên ngoài mưa gió vậy mà mọi người vẫn kéo đến học tiếng Mandarin chỉ vì cô giáo thôi. Anh không căn dặn em phải nhớ này, nhớ nọ, thì em mong làm sao được nghe những lời ấm áp ấy. Nhưng khi anh nhắc nhở em ở nhà dưỡng bệnh, thì em lại không nhớ. Hay là … em lờ. Mùa Thu nơi nào không biết, riêng mùa Thu Paris thì lá úa tả tơi sau một cơn mưa dài.

Bây giờ là tháng 10. Mà có lẽ hộp thư Yahoo bên Phố Anh có vấn đề thiệt rồi. Phải có vấn đề, chớ làm sao mà anh không thể trả lời thư em!

6.

Em không thích dùng chữ Yêu! Cô viết luôn một mạch. Như Cha Mẹ, không ai nói « Cha Mẹ yêu con », bao giờ. Hay là, « Con yêu Cha Mẹ », bao giờ. Người ta dùng chữ Thương.

Chữ Thương, ngoài tình cảm, còn biểu hiện sư lo âu, ân cần, chịu đựng, hy sinh, gian khổ, biết tha thứ. Do đó chữ Thương đứng vững vàng riêng một mình.

Chữ Yêu, đứng riêng thì lại không ổn. Nó không bao la, ích kỷ, đầy đam mê, dễ gây thù, gây hận, kể cả chiếm đoạt, bỏ đi, quên nhanh, tính toán. Do đó, chữ Yêu luôn cần có chữ Thương đi kèm cạnh bên.

Cô chấm dứt bằng câu: Anh có đồng ý với em vậy không há ?

t r a n g t h a n h t r u c

Advertisements

Laisser un commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion / Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion / Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion / Changer )

Photo Google+

Vous commentez à l'aide de votre compte Google+. Déconnexion / Changer )

Connexion à %s

%d blogueurs aiment cette page :