Mầu thời gian

Nhà ông bà Ngoại Ty rất là đông con cháu. Mỗi khi hè về, nhà ông bà Ngoại lại gom tụ những đứa cháu nhỏ từ xa thật xa như Tuy Hòa, Đà Lạt và gần nhất là Biên Hòa hay Dĩ An. Đông con cháu như vậy đó nhưng không khí trong nhà còn có sự hiện diện của một con rùa, một chậu cá lia thia, và một đàn chim cút. Cá lia thia cho bầy cháu nhỏ để dành chơi đá cá. Nuôi chim cút để lấy trứng cho các cháu ăn. Còn con rùa, con rùa này thì già lắm rồi. Nghe nói ngày xưa ai đó đã đem đến biếu ông Ngoại để ăn chứ không phải để nuôi đâu. Vậy mà cái thời gian « ngày xưa đó » cho đến bây giờ con rùa vẫn còn hiện hữu, sống ung dung giữa hai mùa mưa nắng. Sự hiện diện của con rùa đã được kết thành nhiều nhánh sông kỷ niệm vì rùa đã chứng kiến không biết bao nhiêu là lễ cưới hỏi của các dì các cậu. Để rồi sau đó lại ngơ ngác vui mừng bên sự ra đời của một bầy cháu lúc nha lúc nhúc. Đôi mắt hiền từ của rùa như muốn ôm trọn một đời sống bình yên.

Rùa ơi, có nhớ không những buổi trưa thật lắng đọng ấy rùa đã từ cái « phòng trọ » bò thật chậm ra sân. Cái khoảng sân nhỏ dùng để rửa chén, rửa chân. Và mổi lần Ty thấy bóng dáng rùa bò ra ngoài cái sân nhỏ này là Ty lật đật đi lấy một cái thau nước, rồi đặt rùa vào trong đó, không quên đổ thùng nước mưa vừa hứng khi nãy vào cái thau lớn này. Tha hồ mà rùa bơi cho thỏa thích nhé.

Sau cơn mưa, thời tiết như mát hẳn ra. Nụ hoa vàng đầu tiên trên giàn mướp Ty trồng đây rồi. Vậy là sắp có mướp ăn nay mai, tha hồ cho bà Ngoại nấu canh mướp. Còn gì nữa không? Bậc tam cấp chiều nay vắng lối đi « tha gạo » của gia đình họ kiến. Trời mưa ướt như thế này, ngồi ngắm rùa trong thau, thỉnh thoảng rùa ngước đầu lên nhai vài miếng xà-lách rồi lại cúi xuống, lặn hụp trong nước thật là một điều thú vị.

Nhưng hình như cuộc đời không giữ mãi được một chỗ ngồi nít nhỏ hoài như vậy. Ty đã bắt đầu bể giọng nói và gương mặt tự dưng tha về vài cái mụn be bé, vô trật tự, không biết đến từ đâu và đến từ bao giờ.

Và mùa hè nhàn hạ lại trở về. Năm nay, nhà Ngoại Ty « chứa » chị Sớm Mai từ Biên Hòa xuống. Chị xuống Sài Gòn để luyện thi vào Đại Học. Chị học suốt ngày. khi rảnh tay là chị cầm cây chổi quét từ nhà trên cho đến nhà dưới. Từ lúc có mặt của một Sớm Mai này hình như bà Ngoại bớt cằn nhằn cái tánh lơ đãng của Ty, nhà Ngoại dĩ nhiên cũng bớt đóng bụi dần.

Mỗi buổi sáng sau khi ăn chén cơm chiên, uống ly cà phê xong là chị hay rủ Ty quét nhà. Lúc đầu chị « dành » hết chuyện này, nhưng bà Ngoại lại thấy « sư hiện diện » của Ty làm nên một trang sử lười biếng nên bà Ngoại không « an tâm » và dặn chị phải « chia bớt  » việc làm cho Ty để chị có thời giờ mà học thi. Thật là lạ lùng, học thi với quét nhà, hai cái việc đó đâu có ăn nhập gì với nhau đâu? Nhưng mùa hè rồi cũng chấm dứt. Chị lại trở về Biên Hòa. Ước mong thi đậu vào Đại Học của chị coi như tan thành mây khói chỉ vì lý lịch chị không « trong sáng » chút nào.

Năm ngoái, anh Vũ, anh chị Sớm Mai, cũng xuống trọ nhà ông bà Ngoại để luyện thi Đại Học và kết quả là cũng « đậu cành mềm ». Lý lịch không « trong sáng » của chị không làm cho những người chấm bài thi phải bận tâm. Lý lịch chị đã bị xóa ngay từ lúc nộp đơn thi rồi. Đại Học đối với chị cũng sương mù lắm, mặc cho mọi người chế nhạo với nhau rằng Đại Học thời nay là học đại đó. Nhưng, dù có muốn « học đại » hay học « giả vờ » thì hai chữ lý lịch vẫn luôn luôn ám ảnh đi đầu.

Buổi tối, trước khi chị trở về Biên Hòa, tự dưng chị rinh gối, mền, ra ngoài phòng khách ngủ với Ty. Chị kể Ty nghe về Biên Hòa, về căn nhà « mát rượi » mà mẹ của chị và mấy đứa em đang đón… tin buồn! Vê` ngôi trường Ngô Quyền, vê` bạn bè Thầy Cô, và dĩ nhiên về một người. Ty còn nhớ, đêm hôm đó Ty nằm im thin thít, ôm gối ôm nghe chị kể về « người-bạn-của-chị  » với cả một nỗi niềm thân thiết sao sao đâu. Thú thật, lúc đó Ty cũng « mơ ước » khi nào « lớn lên », sẽ có được « một người bạn » như chị Sớm Mai vừa kể. Người bạn đó nếu có, hy vọng, sẽ dễ thương và hiền lành như thế.

Chị bị « đánh rớt  » khi thi vào Đại Học nhưng hình như đôi mắt chị, trong bóng tối của đêm hôm đó, đã cho cho phép chị nở một nụ cười thật ngọt ngào.

Phần Ty, giấy tờ sang Pháp cũng gần xong. Còn chị thì lại miệt mài đan áo, móc áo, bằng những sợi chỉ len mà không biết mẹ của Ty « tha » từ đâu về. Chị làm những công việc đó để kiếm tiền, hầu phụ với đồng lương cô giáo thật ít ỏi của mẹ chị. Trước ngày Ty sang Pháp, chị lại lặn lội từ Biên Hòa đem xuống cho Ty một cái nón len chị móc bằng những sợi chỉ xanh đậm màu. Cái nón thật đẹp, thật khéo. Cả nhà đều trầm trồ khen ngợi. Vậy đó, mà Ty lại thật lơ đãng để đánh rơi trên chiếc xe lam lúc nào không hay. Cái buổi chiều tím ngắt đó, Ty thật không ra gì! Ngó mặt chị Sớm Mai buồn so, Ty đành phải giả vờ đau bụng, và trốn luôn buổi cơm tối hôm đó vì sợ lại phải đụng độ gương mặt của chị.

Thế rồi Ty đi Pháp thật. Tưởng như nằm mơ vậy! Ty đi được vài tháng thì ở nhà Mẹ Ty cũng tìm cách ra đi để hầu mong sớm được đoàn tụ với gia đình. Nhưng đi ở đây, là đi không chính thức. Đi bộ, đi xe đò, đi ghe, rồi lại bị bắt, bị gạt. Mẹ của Ty lại tiếp tục ca cái « điệp khúc màu xanh hy vọng » để rồi lại bị lường gạt tiếp tục. Con đường ra khơi không biết đâu là bến bờ. Nguy hiểm thế nào? Hải tặc tấn công những chiếc thuyền ra sao ? Hai tiếng « nguy hiểm » ấy lớn lao và kinh khủng như vậy đó, nhưng ngoài biển vẫn có những con thuyền nhỏ lênh đênh. Số mạng con người thật nhỏ nhoi và chịu đựng. Chịu đựng ở đây là sự hy sinh của không biết bao nhiêu thân xác những cô gái để cứu lấy mạng sống của những người trên ghe, trên tàu. Vượt biên nguy hiểm lắm! Vậy đó, mà con người vẫn tràn ngập ra biển, chỉ vì hai tiếng kêu tha thiết là: Tự Do.

Lần sau cùng, mẹ Ty dắt theo ba cô cháu gái theo tháp tùng. (Trong đó dĩ nhiên có một Sớm Mai mà năm nào đã « không ngừng phân công » cho Ty quét nhà mỏi nhừ cả tay). Có thể gọi ba cô cháu này là ba-trái-bom-nổ-chậm cũng được. Và thật là may mắn, một may mắn lớn lao cho tất cả mọi người thân trong gia đình là chiếc tàu năm nào đó đã ra đi thật bình an, đã ghé được một bến bờ. Vì nghe kể lại khi đến bờ tự do, căn nhà sàn ở tạm trên đảo của mẹ và ba cô cháu gái này đã vậy còn rất đông « anh hùng Hảo Hớn » ghé thăm và giúp đỡ nữa. Thôi, hãy coi như đó là số Trời. Trời cao thì có mắt. Chỉ tội ở chỗ phần đông những người ra khơi đều là những người hiền lành, vô tội. Trời cao, nếu có mắt thật, thì hãy luôn luôn có mặt để giúp đỡ những người hiền lành vô tội đó mà chống chọi với những đói, khát, hiểm nguy ngập tràn. Đừng bao giờ ngủ quên, ngủ muộn. Xin hãy luôn có mặt để che chở những con tàu nhỏ vượt qua bao cơn bão táp mà ghé được bến bờ tự do.

Thế là qua bao ngày lênh đênh, chiếc tàu có chở mẹ và ba cô cháu gái đó đến được đảo Pulau Bidong. Một nơi tạm dung mới. Có cát biển, mặt trời chói chang, cây cối và những phần ăn tràn ngập tình thương của Cao Ủy Tị Nạn! Ngoài tình thương đó ra còn có được một « tình thân hàng xóm » của « những anh hùng hảo hớn » mà Ty vừa nhắc. Trong đó có một câu chuyện tình xảy ra và bền chặt cho đến bây giờ. Ty xin phép được gọi đó là mối tình tị nạn. Nghe có vẻ cải lương thật nhưng trong tình yêu, đôi khi có những điều cải lương ghê gớm lắm. Chỉ khi nào, mình thương yêu nhau thật sự mình mới không nhận thức được những gì mà người khác cho là ma-ri-sến, cải-lương-chi-bảo, không thực tế và lãng mạn! Hay là đôi khi, mình cũng « cảm nhận » được những điều đó mà có khi mình không muốn nhìn thấy sự thật chăng? Ty nghĩ, khi chị Sớm Mai và Chàng Hảo Hớn đó đã dùng chút lãng mạn, chút mơ mộng, để hai người cố gắng, cùng vẽ cho nhau một bức tranh cho mai sau thì mơ mộng và hy vọng không thiệt hại ai mà lại có khi đem đến cho hai người một màu nắng vàng dịu dàng. Huống chi hy vọng đó rất cần thiết nơi vùng tạm dung trên hòn đảo năm nào.

Mẹ Ty rời trại, rời đảo sớm nhất. Ba cô cháu gái ở lại tiếp tục đợi và chờ được bảo lãnh đi. Ty chỉ nghe kể lại nên cho dù có muốn chia sẻ nổi khổ cực của những ai đã từng sống trên đảo tạm dung chắc cũng không làm sao chia bớt gánh nặng đó được. Chỉ biết vài tháng sau trong ba cô cháu gái đó một người thì bay về phía nam California, hai cô cháu gái còn lại thì không ai nhận! Trong đó, dĩ nhiên lại có một Sớm Mai của Ty chứ không ai xa lạ hơn. Chị chắc mang số con rệp hay sao không biết? Xin sang Mỹ thì Mỹ lại lắc đầu. Nói rằng chị có anh em ở bên Hoà Lan, hãy xin tị nạn bên Hòa Lan. Mà xứ khỉ ho cò gáy đó lại bác đơn, với lý do chị hơn 19 tuổi. Thế là chuyển sang Úc, rồi Gia Nã Đại. Nhưng xứ nào cũng bác.

Số chị Sớm Mai này chắc phải nấu một nồi chè xin đổi lại tên là vừa. Chị tên Sớm Mai mà lúc nào cũng thấy cả một bầu trời sớm mốt. Chuyện gì cũng phải chờ, phải đợi. Chắc sẽ còn xách nước dài dài, và ngồi chờ Mỹ « hốt rác ». Nhưng mà, đã gọi là số Trời rồi, Trời phán rằng Sớm Mai cũng sẽ sang Mỹ, sẽ rời đảo Pulau Bidong (Mã Lai), sẽ chuyển sang Bataan (Phi Luật Tân), sẽ được đưa vào học một lớp Anh Văn, rồi sẽ cho « câu chuyện đầu tiên » vào quá khứ, rồi sẽ bỏ quên hết vài mẩu tình vụn vặt ở Bidong (Mã Lai), để rồi sau đó sẽ gặp duy nhất một người!

Cũng trong lúc đó, Ty rời khỏi thành phố Paris để về sống một thời gian ở Châtenay-Malabry. Căn nhà gồm có ba phòng ngủ, khá rông rãi. Nhà nước cấp cho căn nhà này sau khi mẹ Ty đặt chân đến Pháp. Châtenay-Malabry của cách đây hơn hai mươi năm là một vùng ngoại ô phía Nam Paris, nghèo nàn và buồn tẻ lắm. Căn nhà nơi Ty ở càng không có gì đặc biệt ngoại trừ có sự hiện diện của một thân cây to lớn (không biết gọi là cây gì). Vào mùa Thu đẹp vô cùng. Trăm ngàn chiếc lá vàng, nâu, đỏ, theo gió mưa mà phai màu.

Cũng từ nơi đó, thỉnh thoảng mẹ cũng nhận được thư của người thân, gia đình tá túc khắp nơi trên thế giới. Trong số những lá thư đến Châtenay, nhờ chuyển về Việt Nam, có một vài tin tức về chị Sớm Mai và Chàng Hảo Hớn. Hình như mối « tình-vượt-biên » của hai người không được giản dị cho lắm. Bên nhà thì không có ý kiến gì ráo trọi nhưng trong khi đó lại có một người phản ứng kịch liệt. Đó là dì Vi. Dì Vi ở Houston vừa lo lắng, vừa lo ngại rất xa xôi rằng chị Sớm Mai không học hành đến nơi đến chốn, vì:

– Sang đây, ngoài hai chữ đi tìm Tự Do là chữ học cho thành Người thôi. Không có bồ bịch gì hết. Dẹp hết. (Vậy là cái chuyện muốn « chống lầy » thì đừng nên « bàn tới « , chuyện ấy xa xôi vời vợi lắm chị Sớm Mai à!)

Thế mà, Chàng Hảo Hớn vẫn cố gắng gọi điện thoại xin phép, năn nỉ, giải thích. Tha hồ cho Chàng lấy chuyến bay từ xa xôi về nơi chị Sớm Mai đang cư trú, đang chăm chỉ lo « học thành Người ». Chàng còn can đảm hơn, mặc dù không cho phép, Chàng vẫn đến tận nhà và xin được gặp mặt chị Sớm Mai. Nhưng Dì Vi cương quyết từ chối. Cái cửa ngỏ đầy gian truân, trắc trở ơi! Chàng xách hành lý về lại nơi Chàng ở. Còn Nàng thì không hề hay biết được niềm thất vọng, ngao ngán từ phía Chàng đâu, phải thế không?

Năm 1986, lần đầu tiên Ty làm một chuyến ngao du trên xứ Mỹ. Và ngôi nhà mà khi Ty đặt chân đến Californie đầu tiên, lại là nhà chị Sớm Mai cùng Chàng Hảo Hớn kia. Bao nhiêu là thời gian đợi chờ, đầy gian truân khắc khổ. Vậy đó, cuối cùng hai người cũng lấy được nhau. Hay thật! Ngôi nhà nhỏ thôi, nhưng đầm ấm hạnh phúc làm sao. Trên bàn ngủ có một tấm hình Chàng Hảo Hớn mặc quân phục trắng, quân phục Hải Quân, ánh mắt mơ màng ngó ra biển, trông thật là lướt sóng. Ty vẫn nhớ mãi đôi mắt chị Sớm Mai vời vợi yêu thương khi « giới thiệu sơ sơ » về tấm ảnh đó như thế này:

– Ba chị làm lính nên chắc vì vậy nên chị cũng mê lính luôn!

Rồi chị quay sang Ty cười :

– Hình chồng Sớm Mai đó, « bà đầm »! Sao, ngó coi được không ?

Ty nhớ mình có trầm trồ, khen mát một câu:

Được lắm. Chị Sớm Mai mà chấm chắc chắn là được rồi!

Chị kéo Ty ngồi xuống mép giường kể lể :

– Tụi chị quen nhau từ bên đảo lận đó và bây giờ thì có nhỏ Thanh Mai.

Còn bây giờ thì chị Sớm Mai và chàng Lính Thủy lại có thêm một chú nhóc tên gọi là Thanh An. Ty lại thêm một đứa cháu nhỏ nữa gọi bằng dì. Cái trương mục « con gà đẻ trứng vàng » vào dịp lễ Giáng Sinh của dì Ty càng ngày càng hao đậm. Cháu chắt không biết ở đâu mà cứ càng lúc, càng đông. Riết rồi không nhớ tên luôn. Dì Ty thì thơ thẩn, trí nhớ lại rất khiêm nhường, không muốn nhớ tên cô nhỏ hay chú nhóc nào hết, vậy mà các bậc « phụ huynh » trong gia đình thì cứ hay gửi hình, nhắc nhở hoài. Thật là khổ mớ đời.

Nói là nói như vậy chứ thật ra, thỉnh thoảng có dịp sang thăm gia đình bên nớ, bên này cảm thấy hạnh phúc tràn dâng. Căn nhà của chị Sớm Mai và chàng Lính Thủy đã dọn về quán Hột Soàn rồi (Diamond Bar). Căn nhà có tiếng đàn dương cầm của nhỏ Mai. Có những khung hình đẹp nhưng đã được chàng Lính Thủy tháo bỏ tấm kiếng vì sợ động đất.

Ty còn nhớ mãi cái căn nhà đầu tiên khi đến Californie, căn nhà kế cạnh « con mẹ Mễ Tây Cơ ». Những buổi sáng đi làm chị Sớm Mai và chàng Lính Thủy đem gửi con sang bên đó. « Con mẹ Mễ Tây Cơ » cho nhỏ Mai bú bằng cách đặt một cuốn sách lên trên người nhỏ Mai, lúc đó mới được bốn tháng tuổi, rồi « con mẹ Mễ » kê bình sữa trên đó cho nhỏ Mai bú mình ên. Chị Sớm Mai và chàng Lính Thủy đau lòng lắm mà không biết làm gì hơn. Tội nghiệp nhỏ Mai, hình như « biết thân phận » mình hay sao nên không thiết bú luôn. Thà nhịn đói, nằm đợi ba, mẹ đi làm về để được ba, mẹ ôm vào lòng ăn sữa trừ hao.

Ty còn nhớ đến sự vất vả, tằn tiện của căn nhà đầu tiên. Vào một buổi chiều hôm đó, không biết chàng Lính Thủy xin được ai một cái tủ để đem về đựng quần áo nhỏ Mai, phòng của nhỏ Mai lại nằm trên tầng nhất. Ty tiếp chàng Lính Thủy một tay. Hai anh em khệ nệ « bưng » cái tủ nặng khủng khiếp « chưa từng thấy trong cuộc đời » đó lên phòng. Thật tình mà nói, lúc đó Ty đã nghĩ rằng:

Quăng cha cái tủ đời « Louis-thứ-mười- mấy » này cho rồi!

Đi ra tiệm chọn cái tủ nào khác, trả thêm tiền (nếu cần thiết) và nhờ họ mang thẳng vào phòng. Hơi đâu mà cực thân chi cho hao mòn sắc thể vậy không biết. Bên Tây, người ta « vưỡn » hay làm như vậy đó mà.

Bây giờ ngồi nhắc lại, cứ tưởng chừng như mới hôm qua, hôm kia. Còn hai tháng nữa thôi là đến Giáng Sinh rồi. Năm nay, Giáng Sinh lại tổ chức họp mặt gia đình ở Tampa. Thỉnh thoảng mẹ của Ty hay nhắc về chàng Lính Thủy và nói rằng:

Chồng của chị Sớm Mai là một người vô cùng tế nhị.

Mẹ của Ty nói sao, Ty xin lập lại y như vậy. Anh mồ côi cha-mẹ từ thưở nhỏ, là một người lính Hải Quân, thuộc khóa 20 Đệ Nhị Hổ Cáp, là chồng chị Sớm Mai, là một người cháu rể trong gia đình và một người anh rể (lại chỉ là anh-rể -họ thôi), nhưng tấm lòng anh rất là chân thật, giản dị và nhất là anh sống rất có tình gia đình. Không biết anh đóng vai trò con rể như thế nào? Chứ hai vai trò: Cháu rể và anh rể thì người lính Hải Quân, thuộc khóa 20 Đệ Nhị Hổ Cáp, của chị Sớm Mai này phải nói là rất đạt.

Có một câu nói mà anh đã nói với Ty như thế này:

– Nếu anh không thương, và tội nghiệp sự chờ đợi lẫn tin tưởng của Sớm Mai thì chắc chắn là anh đã bỏ cuộc từ lâu lắm rồi. Anh nghe kể về dì Vi, nhưng thật sự anh không ngờ dì Vi lại khó đến như thế. Ty có tưởng tượng được hay không thời gian tụi anh đi vượt biên, gặp nhau trong lớp học Anh Văn, rồi sau đó mỗi người một ngã. Sớm Mai về Houston, trong khi đó anh lại về California. Rồi chắc dì Vi không « yên tâm » trong việc học hành của Sớm Mai sao đó, Sớm Mai lại « được » chuyển lên tận Lansing (Michigan). Ty hãy tính thử đi, thời gian là bao nhiêu lâu? Anh thương Sớm Mai lắm, mặc dù đã nhiều lần dì Vi làm anh chán nản muốn bỏ cuộc luôn.

Đây, chỉ là một bài viết. Ghi lại theo trí nhớ, kỷ niệm. Anh đã nhiều lần « chán nản, muốn bỏ cuộc » mà cho đến nay câu chuyện của anh vẫn mãi gắn bó, êm đềm, thủy chung. Không biết phải ghi thêm những gì bây giờ nữa. Thôi thì, hãy nhận nơi đây, chị Sớm Mai và người lính Hải Quân, thuộc khóa 20 Đệ Nhị Hổ Cáp, hãy nhận nơi Ty, một lời chúc Lành. Một lời chúc chân thật nhất cho hôm nay và, mai sau.

t r a n g t h a n h t r u c

Advertisements

Une Réponse

  1. Câu chuyện dễ thương như chuyện nang Bạch Tuyết va chang Hoang Tử ấy thôi .Cám ơn Trang Thanh Trúc nhen, nhũng câu chuyện tinh cảm lam ấm long ngươi cô đơn . Kim Loan đọc ma bớt đi nỗi buôn muôn thuở . ChúcThanh Trúc va các bạn nhiêu sức khỏe, sáng tác nhiêu những áng văn chương tuyệt tác cho vươn đơi đây ky hoa dị thảo nhen . Sẽ trở lại đọc nữa đó . Tạm biệt .
    Kim Loan

Laisser un commentaire

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion / Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion / Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion / Changer )

Photo Google+

Vous commentez à l'aide de votre compte Google+. Déconnexion / Changer )

Connexion à %s

%d blogueurs aiment cette page :